Tống Chiêu thấy vậy bỗng bật cười, tâm tình vốn đang u ám bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn. Nghĩ đi nghĩ lại, nàng thầm thấy mình vẫn còn may mắn khi người này là Cửu Minh. Nếu "thuốc dẫn" là một kẻ khác, nàng chắc chắn cũng sẽ không chút do dự mà dấn thân thử nghiệm. Nhưng ít ra, Cửu Minh lại có dung mạo khiến người ta cảnh đẹp ý vui, nàng dù sao cũng chẳng chịu thiệt.
Trong lòng Tống Chiêu đã có tính toán riêng. Nàng đón lấy túi tiền từ tay Cửu Minh, rũ bỏ vẻ sắc sảo ban nãy để bày ra dáng vẻ ôn nhu, đoan trang của một tiểu thư khuê các, nhẹ giọng hỏi: "Đa tạ công tử. Không biết công tử có còn nhớ rõ thân phận của mình không?"
Cửu Minh không rõ vì sao nàng lại đột nhiên thay đổi thái độ như vậy. Nhưng vì đã hạ quyết tâm muốn tìm hiểu sự tình về thanh đoản kiếm, hắn liền đem lời nói dối đã chuẩn bị sẵn ra ứng phó: "Ta nhớ mang máng mình là người quận Lan Khê, gia phụ họ Cố, gọi ta là Cửu Minh. Một năm trước, nghịch tặc Kính Kính Lăng Vương mưu phản ở Quỳ Châu, khi đi ngang qua Lan Khê đã cưỡng ép dân chúng phải nộp bạc lương.
Phụ thân ta bị bức đến đường cùng mà chết, gia sản trong nhà cũng bị cướp sạch không còn. Ta chạy khỏi Lan Khê, vốn định vào kinh cáo ngự trạng, ngờ đâu dọc đường không xu dính túi, phiêu bạt mãi mới tới được Nam Châu để nương nhờ họ hàng. Đúng ngày đầu tiên đặt chân đến đây, ta bị những kẻ không rõ lai lịch bắt đi... sau một trận đòn roi thừa sống thiếu chết, đôi mắt này cũng chẳng còn nhìn thấy gì nữa."
Lan Khê hiện đang nằm trong tay quân phản loạn của Kính Kính Lăng Vương, cho dù Thất cô nương có phái người đi điều tra thì e rằng một hai năm tới cũng chẳng thể có được tin tức gì. Thân phận "Cố gia ở quận Lan Khê" này cũng không phải hắn tùy tiện bịa ra, bởi trong phủ Thái tử có một vị phụ tá vốn là người nhà họ Cố ở đó. Cửu Minh chính vì nắm chắc điểm này mới dám khẳng định như vậy.
"Hóa ra là Cố gia ở quận Lan Khê sao?" Tống Chiêu liên tục gật đầu, tâm đắc với bàn tính trong lòng. Mặc kệ Cửu Minh là ai hay đã trải qua những gì, nàng chỉ cần một đứa trẻ mà thôi.
Nàng tiếp tục giả vờ ướm hỏi: "Có phải là Cố gia ở cuối ngõ Hoa Hòe không? Năm xưa khi tổ phụ ta còn kinh doanh, từng nhận ân huệ một bữa cơm của gia chủ Cố gia."
Trên đời làm gì có chuyện trùng hợp đến thế, Cửu Minh vẫn bất động thanh sắc đáp: "Từ lúc ta bắt đầu nhớ được mọi chuyện thì nhà ta đã ở phố Bàn Cờ rồi. Có lẽ ngõ Hoa Hòe mà cô nương nói không phải là cùng một nhà họ Cố."
"Có lẽ sau này ngõ Hoa Hòe đã đổi tên thành phố Bàn Cờ chăng? Ngươi thử nhớ lại xem, đi xuyên qua con hẻm sau phố Bàn Cờ, băng qua thêm hai dãy phố nữa là đến phủ nha quận Lan Khê, có phải thế không?" Tống Chiêu chẳng thèm đắn đo, lập tức khẳng định câu trả lời của Cửu Minh là đúng, lại còn nói năng vô cùng rành mạch, hệt như đó là sự thật vậy.
"Phải!" Cửu Minh đáp không chút do dự, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Hắn cảm thấy mình vừa gặp được một đối thủ "kẻ tám lạng người nửa cân".
"Vậy thì đúng rồi. Tổ phụ từng dặn lại rằng, Cố gia và Diệp phủ chúng ta vốn có hôn ước. Nếu Cố gia giờ chỉ còn lại mỗi công tử, vậy thì mối hôn sự này đương nhiên sẽ định lên người hai ta. Công tử hãy chuẩn bị tinh thần đi."
Tống Chiêu vòng vo một hồi lâu, cuối cùng cũng nói ra được mục đích thực sự, tảng đá trong lòng bấy lâu nay cũng coi như rơi xuống đất. Nàng không mảy may quan tâm việc Cửu Minh đã thành thân hay có hôn ước với ai khác hay chưa. Những điều đó chẳng hề quan trọng, nàng chỉ cần một cái cớ, dù cái cớ ấy có vụng về hay đầy rẫy sơ hở đến đâu.
Nàng thậm chí còn chẳng buồn hỏi xem Cửu Minh có đồng ý hay không. Hắn nói mình là người họ Cố, nếu là thật thì một kẻ đang đường cùng, không xu dính túi như hắn chẳng có lý do gì để từ chối. Còn nếu là giả, nàng sẽ "chốt" luôn hắn là người họ Cố. Hiện giờ mắt hắn chưa lành, nhất thời chẳng thể rời đi đâu được. Nàng chỉ cần trong thời gian này mang thai con của hắn, vậy là đủ. Những chuyện khác, nàng không màng tới.
Cửu Minh nghe xong thì ngẩn người, không tài nào đoán được kết cục lại thành ra thế này. Hóa ra cái thân phận mà hắn dày công thiết kế, đối phương chẳng thèm để tâm tra xét, trái lại còn chủ động giúp hắn hoàn thiện nó cho "hợp tình hợp lý". Trong lòng hắn bỗng nảy sinh sự tò mò mãnh liệt với vị Thất cô nương này. Tại sao nàng có thể thản nhiên nhắc đến chuyện hôn ước mà không chút thẹn thùng hay vui sướng, cứ như thể đang thực hiện một nhiệm vụ được giao vậy.
Hắn thậm chí còn hoài nghi, dù hắn có họ Cố hay họ Lý đi chăng nữa, nàng cũng sẽ tìm cách nói rằng nhà hắn có thâm giao với Diệp phủ để bắt hắn thực hiện hôn ước cho bằng được. Chẳng lẽ vì hắn có dung mạo tuấn tú? Nhưng hiện tại hắn chỉ là một kẻ mù lòa, dù có đẹp đến mấy thì con nhà tử tế cũng chẳng ai thèm ngó ngàng tới chứ? Huống hồ, nhan sắc của Thất cô nương cũng chẳng tầm thường, người đến dạm hỏi chắc chắn không thiếu, tại sao nàng lại nhất quyết chọn hắn? Vị Thất tiểu thư của Diệp phủ này, thực sự càng lúc càng thú vị.
Lúc này, Tống Chiêu cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm lạ kỳ. Nàng đã mang theo nỗi day dứt suốt bảy năm qua, mặc cảm tội lỗi đè nặng khiến nàng không dám đối mặt với người mẹ đã khuất, cũng chẳng dám nhìn vào ánh mắt kỳ vọng của phụ thân. Giờ đây hy vọng đã ở ngay trước mắt, nàng chỉ cần tìm được linh thảo cho Cửu Minh dùng, sau đó thuận lợi mang thai. Chờ đến ngày khai hoa nở nhụy, cũng chính là lúc đệ đệ của nàng có thể tỉnh lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)