Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dưới Gốc Cây Sồi Chương 1 – Khi chàng trở về

Cài Đặt

Chương 1 – Khi chàng trở về

Maximilian Calypse bước quanh phòng khách trong lo lắng.

Nàng căng thẳng đến nỗi chẳng hề hay biết rằng mình đang cắn móng tay cho tới khi Công tước xứ Cross bước vào. Nghe thấy tiếng cây gậy của ngài gõ xuống sàn, nàng vội vã giấu hai tay ra sau lưng.

“Chẳng phải ta đã cảnh cáo con hàng ngàn lần về thói quen bẩn thỉu đó rồi sao?”

“Xin lỗi, xin lỗi…”

Max cúi thấp đầu trước tông giọng lạnh lẽo của cha nàng. Ngài Công tước chậc lưỡi khi nhìn thấy hiện trạng của căn phòng.

“Đừng làm ta mất mặt. Con may mắn hơn những gì con đáng được nhận đấy. Ta sẽ không tha thứ cho con nếu con gây nên phiền phức cho gia tộc với cái lối hành xử hạ đẳng đấy đâu.”

Mồ hôi lạnh chảy dài sau lưng nàng. Nàng mở miệng một cách khó khăn, sợ hãi đến độ cứng đờ cả người.

“Con sẽ làm mọi thứ cha bảo thưa cha. Con sẽ… chàng ấy, ngay khi, chàng đến…”

Nàng có thể mường tượng ra được khuôn mặt cha mình mà chẳng cần ngước lên nhìn. Trong lúc nàng cất tiếng, cha vẫn luôn nhìn thẳng vào nàng bằng ánh mắt ghét bỏ. Max cố nói tiếp bằng giọng điệu bình tĩnh nhất có thể.

“Thưa cha, con sẽ cố. Con sẽ cố. Cuộc, cuộc hôn nhân này, cuộc…”

“Ngưng!”

Ngài Công tước xứ Cross gõ mạnh xuống sàn nhà bằng cây gậy của mình.

Chỉ tưởng tượng thôi cũng đã thấy kinh khủng rồi, ngài Công tước thở dốc, trán nhăn lại.

“Vì danh dự của gia tộc Cross, con không nên để một hiệp sĩ được thiên đàng gửi xuống ly hôn với mình! Không thể để gia tộc ta trở thành trò cười trong mắt người đời bởi vì một đứa con gái ngu ngốc được!”

Nàng cắn môi. Lời phản đối rằng đấy không phải lỗi của nàng nghẹn ứ trong cổ họng. Nàng chưa từng muốn kết hôn với Riftan Calypse, và nàng biết chàng cũng cảm thấy hệt như nàng vậy. Chẳng phải chính ngài Công tước mới là người xúc tiến cuộc hôn nhân chẳng ai mong muốn này sao?

Dù cho ngài Công tước có đọc được những suy nghĩ nổi loạn của nàng hay không, thì ngài vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh căm như thế.

“Nếu con có thể đẹp bằng một nửa Rosetta… Không, bét lắm là bình thường được bằng một nửa Rosetta, thì ta đã chẳng phải dùng đến cách này để làm vừa lòng cậu ta!”

Khi nhớ đến người em cùng cha khác mẹ của mình, người mang vẻ đẹp tựa đóa hồng, những lời tranh cãi của nàng bỗng tan ra thành cát. Nhìn xuống khuôn mặt tái nhợt mệt mỏi của nàng, ngài Công tước xứ Cross chêm thêm vào một cách tàn nhẫn.

“Thậm chí nếu vua Ruben muốn chào đón cậu ta về làm con rể thì cũng không thành vấn đề, dẫu rằng đối phương có từ chối hay chăng nữa! Tất cả là bởi vì con không thể chiếm được trái tim cậu ta!”

“N-nhưng…chàng-chàng, vào ngày thành hôn, n-ngày kế tiếp chàng đã biến mất dạng…”

Nàng vừa mới chuẩn bị cãi rằng làm sao chiếm được trái tim của chàng khi mà ngay cả một cuộc trò chuyện cùng chàng còn không có. Nhưng lời còn chưa kịp nói, Max đã bị đánh một gậy, nàng khuỵu xuống thở hổn hển. Cơn đau kinh khủng khiến nàng choáng váng đến chẳng thể la lên.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ đến việc đáp trả lại lời ta. Chỉ nghĩ đến những tật xấu của con thôi cũng đủ làm ta giận run rồi!”

Nàng vội vàng gật đầu vì sợ sẽ bị đánh lần nữa. Ngài công tước mím chặt môi như muốn buông lời cay nghiệt, lại bị tiếng gõ cửa ngăn lại. Một người hầu nhỏ giọng thưa.

“Thưa Công tước, Hiệp sĩ Remdragon đã đến rồi ạ.”

“Đưa cậu ta đến phòng khách!”

Max hoảng loạn ngước nhìn cha mình. Ngài nghiến răng đe doạ.

“Nói rõ cho Calypse biết, rằng con không thể hủy cuộc hôn nhân này! Ta nhắc lại lần nữa, nếu con làm tổn hại đến gia tộc, con sẽ phải trả giá rất đắt!”

Rồi ngài rời khỏi phòng, bỏ lại Max sau lưng. Nàng khó khăn đứng dậy, tựa lưng vào cửa sổ, nín thở chờ cơn đau qua đi.

Ánh nắng mùa thu đổ dài, chiếu thẳng vào đôi mắt đau khổ của nàng. Thế nhưng, nàng vẫn cố nuốt nước mắt vào trong. Kể cả có khóc thì tình hình của nàng vẫn chẳng khá hơn chút nào, mà chỉ làm cho nàng trông càng khốn khổ hơn thôi.

Max siết chặt đôi tay run rẩy của mình. Nàng phải ngẩng cao đầu. Đối với phụ nữ trong xã hội này, ly hôn đồng nghĩa với cái chết. Không chỉ phải nhận lời chế giễu của người khác, mà còn là một nỗi ô nhục không thể xóa bỏ đối với gia tộc.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc