Thím Đại Cước nghe thấy phải đi thị trấn bốc thuốc thì xót của, không nỡ bỏ ra mấy đồng bạc đó.
"Thôi bỏ đi, nếu phải ra thị trấn bốc thuốc thì thím thà không uống còn hơn."
Đây không phải lần đầu tiên Tô Liễu Nhi nghe câu này, trong không gian của cô có thuốc, nhưng rất nhiều loại không thể công khai lấy ra được.
Hơn nữa cô cũng không phải làm từ thiện.
Đồ trong không gian cũng không phải là vô tận.
Cô nghiêm mặt nói: "Thím Đại Cước, sức khỏe là vốn quý của cách mạng, thím đừng vì bệnh nhỏ mà không coi trọng, đến lúc bệnh nặng thì thím có muốn tốn tiền chữa cũng không chữa được đâu."
Thím Đại Cước ghé sát lại, nhìn chằm chằm Tô Liễu Nhi hỏi nghiêm túc: "Liễu Nhi, thuốc trong đơn này chỗ cháu không có vị nào sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
