Còn "Hử"? Hử cái rắm ấy!
Được tiện nghi còn khoe mẽ!
Đôi mắt xinh đẹp của Lương Dược nhìn chằm chằm vào anh.
Sở Trú thấy cô không nói lời nào, hơi nâng đầu lên, nghiêng đầu hôn một cái lên vành tai trắng nõn của cô, giọng nói khàn khàn trầm xuống, thở ra hơi nóng ngay bên tai cô, "Nói."
Tay anh cố ý bấm eo cô một cái, ngón tay vuốt ve phần thịt mềm bên hông cô.
"Đừng quậy!" Lương Dược chịu không nổi, hô hấp ngay lập tức dồn dập, đỏ ửng từ trên mặt lan tràn đến bên tai, cô vô ý thức co thắt lưng, cơ thể thiếu chút nữa yếu ớt ngã trên người anh.
"... Em thật sự không lừa anh." Lương Dược vừa thẹn vừa giận, cực kỳ muốn tát một cái lên mặt anh, nhưng tự biết mình đuối lý, không thể không cúi đầu làm cháu, "Chỉ là em không muốn học thôi, em vốn đã không thích học, mỗi ngày nhắm mắt mở mắt toàn là toán lý hóa, em cũng muốn qua đời luôn, em còn muốn vẽ, muốn học vẽ truyện tranh, em thấy trên mạng có phòng làm việc truyện tranh tuyển trợ lý, tiền lương cũng không thấp, ở đây vừa học vừa kiếm tiền, có ích hơn lên đại học nhiều."
Cô nghiêm túc nói: "Em muốn đi thử xem."
Nếu như muốn đi nơi khác, như vậy vứt bỏ cơ hội lên đại học sẽ không còn ý nghĩa nữa.
Mấy ngày nay Lương Dược vẫn đang lên kế hoạch cho thời gian tới, bây giờ cô vẽ tranh mỗi tháng có thể kiếm được một hai vạn, đến lúc có lương trợ lý cũng được một hai vạn, trừ đi chi tiêu hàng ngày, một năm tối đa có thể tiết kiệm được ba bốn mươi vạn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
