Cuối cùng vụ thi đấu bóng rổ gồm có Triệu Ức Hào, Tào Bác, Hạ Vân Đông, Lâm Hàn Hi và Sở Trú tham gia.
Ngoại trừ Sở Trú, những người khác đều như uống máu gà, vẻ mặt tràn đầy hưng phấn háo hức, hiện tại mỗi ngày tan học đều cùng nhau đi về nhà, thảo luận cách chơi bóng.
Tuy tỉ lệ trúng tuyển của trường Cửu Trung không cao, nhưng người ta có rất nhiều học sinh chuyên thể thao, chọn đại ra một người cũng chơi bóng rổ giỏi.
Nhưng Lâm Hàn Hi lại biểu hiện như vậy cũng không có gì, "Dù có mạnh đến đâu, bọn họ cũng chỉ là đàn em của tôi, chỉ cần tôi đứng trên sân, có tin hay không bọn họ đến rắm cũng không dám thả?"
Lương Văn thì thào: "Khoác lác..."
Lâm Hàn Hi sặc nước miếng, bất lực nhìn cô ấy, "Nha đầu, cậu quên mất tôi là đại ca ở Cửu Trung rồi sao?"
Triệu Ức Hào cũng nghĩ đến điều này, "Cậu đến từ Cửu Trung, giúp trường chúng tôi không có vấn đề gì chứ?"
Lâm Hàn Hi nghiêm túc nói: "Trái tim và linh hồn của tôi sẽ mãi mãi thuộc về Văn Văn."
Triệu Ức Hào: "... Mấy người đủ rồi đấy!"
Hạ Vân Đông và Triệu Ức Hào đồng thanh nói: "Tôi muốn làm tiền đạo!"
Triệu Ức Hào tức giận: "Cậu đánh bóng còn không bằng một nửa tôi nữa, còn muốn bám lấy tôi làm gì!"
Hạ Vân Đông thở ra một câu: "Thôi dẹp đi, trình độ của cậu thế nào cậu còn không tự biết à? Cho cậu làm tiền đạo không bằng trực tiếp nhận thua cho rồi."
"Được rồi, hai người đừng tranh luận nữa." Tào Bác bị bọn họ cãi nhau làm cho nhức óc, "Ai giỏi hơn thi đấu chút là biết, mai nói cho tôi đáp án, A Trú, cậu làm hậu vệ không có vấn đề gì chứ?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

