Lương Dược cáu kỉnh, "Vậy đang êm đẹp mà anh nói đến bệnh trầm cảm làm gì?"
Bác sĩ Lý cười nói, "Chỉ là để làm cho hai người đề phòng một chút, lúc nào cũng duy trì tâm lý lành mạnh."
Lương Dược không muốn nghe những lời mơ hồ này, "Vậy rốt cuộc Sở Trú có chuyện gì?"
"Sau khi tôi phán đoán sơ bộ, cậu ta chỉ là mắc phải một chứng rối loạn lo âu thông thường." Bác sĩ Lý nói, "Nguyên nhân của căn bệnh là do cô, hai người cứ nói chuyện đi, ở cùng cậu ta nhiều chút, vài ngày là ổn thôi... không, tôi nghĩ là hiện tại cậu ta đã ổn rồi, vừa rồi hai người ở trong phòng làm cái gì vậy? Trông cậu ta như biến thành một con người khác, mặt đầy xuân phong đắc ý."
Lương Dược nghe xong liền nghiêng đầu nhìn về phía Sở Trú, vẻ mặt của anh rõ ràng là vẫn như bình thường, bình lặng như nước, không có gợn sóng, cũng không có tí nét cười nào, cũng không biết bác sĩ Lý thấy xuân phong đắc ý ở chỗ nào.
"Anh nhìn nhầm rồi à?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


