Đôi môi của cô đỏ rực, hàm răng trắng sáng, cô nhìn Sở Trú cười, chiếc váy đỏ tôn lên làn da trắng như tuyết của cô, đẹp đến mức không có gì có thể so được. Cô giống như hoa hải đường nở rộ giữa trời đông, biến căn phòng tăm tối trở nên bừng sáng.
Sở Trú sững sờ, im lặng nhìn cô không lên tiếng.
“Sao thế, sao lại ngẩn ngơ rồi?”
Lương Dược đợi hồi lâu cũng không thấy anh đáp lại, cô quyết định đi tới trước mặt anh, vẫy vẫy tay rồi ngẩng đầu lên hỏi anh: “Em có đẹp không?”
“Đẹp..." Sở Trú nhìn cô, một lúc sau mới nói.
"Coi như anh tinh mắt." Lương Dược cười, lông mi cong lên mang theo vài phần đắc ý.
“Cho nên, em mặc đẹp như vậy rồi đến chỗ anh.” Sở Trú rũ mắt xuống nhìn cô, ánh mắt tối sầm lại: “Là đến để học hay là đến để quyến rũ anh?”
Âm cuối của anh hơi cao lên, nghe cực kỳ gợi cảm quyến rũ.
“Đương nhiên là em đến đây để học rồi.” Lương Dược nhịn cười, đuôi mắt cong lên mang theo vài phần quyến rũ, cô ngả người về phía sau tránh hơi thở nguy hiểm của anh: “Bài tập của em còn chưa làm xong, thầy giáo chắc không quên đâu nhỉ?"
Cô nhấn mạnh chữ ‘thầy giáo’ giống như đang nhấn mạnh mối quan hệ hiện tại của hai người.
Đây là đang trả thù anh sao?
Sở Trú đương nhiên là biết cô đang cố ý trêu chọc mình, anh dở khóc dở cười, anh cố gắng ổn định lại tinh thần rồi cẩn thận nhìn cô một lần nữa.
Sở Trú không nói gì, kéo cô đến ngồi lên giường của mình, sau đó lấy ra một chiếc máy sấy tóc màu đen từ trong tủ rồi cắm điện. Anh đi đến bên cạnh cô, cúi người xuống rồi nhẹ nhàng giúp cô sấy tóc. Bên tai vang lên tiếng ù ù của máy sấy tóc khiến Lương Dược không phản ứng kịp, tại sao cốt truyện lại chuyển từ đùa giỡn tán tỉnh sang ôn nhu dịu dàng rồi? Thay đổi cũng hơi nhanh rồi nhỉ?
Theo tưởng tượng lúc đầu của cô thì bây giờ cô đã thành công quyến rũ Sở Trú, khiến anh muốn hôn cô nhưng không hôn được. Đồng thời để trả thù việc anh suốt ngày ngày bắt cô học tập, kết quả anh lại dừng lại, khiến vẻ đẹp của cô không có chỗ phát huy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


