Lương Dược trở lại nhà vệ sinh ở tầng một của khu nhà dạy học.
Bây giờ là giờ ăn trưa, toàn bộ tòa nhà dạy học hầu như đều không có người chứ đừng nói đến nhà vệ sinh. Bên trong trống không không có người, rất yên tĩnh, bây giờ cô là người duy nhất đi vệ sinh ở đây.
Nhà vệ sinh ở Nhất Trung từ lâu đã nổi tiếng rất sạch sẽ, mỗi ngày cô lao công đều quét dọn đúng giờ, không bẩn thỉu cũng không có mùi hôi, lại còn được lắp máy phun sương để làm mát không khí, tốt hơn nhiều so với nhà vệ sinh vừa hôi hám vừa bừa bộn ở Cửu Trung.
Dù sống hay chết cũng mặc kệ.
Vì dù sao cũng là cô nợ anh.
Cô tự động viên bản thân rồi hít một hơi thật sâu. Lúc cô chuẩn bị rời đi thì nghe thấy cửa nhà vệ sinh “cạch” một tiếng, giống như bị người khác khóa lại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

