"Em không muốn ngày mai cùng anh lên trang nhất đâu."
Cô làm việc trong giới giải trí, mà tập đoàn Tần thị lại chính là một đế chế trong giới này. Một khi dính líu đến họ, chắc chắn là sẽ không còn ai chú ý tới hào quang của bản thân cô nữa.
Thẩm Thiên Chanh buồn bực nói: "Tối nay khi đến đây cùng anh, đáng lẽ ra chúng ta nên tách nhau ra để đi vào tòa nhà mới phải."
Cô đẩy nhẹ vai người đàn ông: "Anh đi trước đi."
Tần Tắc Sùng thong thả lên tiếng: "Vậy em định đi về bằng cách nào?"
"Em không bận, em rảnh, em rất rảnh rỗi."
Nhạc Địch nhận được điện thoại của Thẩm Thiên Chanh, cậu ấy không cần suy nghĩ mà đồng ý ngay.
Thẩm Thiên Chanh ừ một tiếng: "Vậy cậu đợi chị về tòa nhà số 4 lấy đồ nhé."
Vận may không tốt cho lắm. Sau khi đi ra khỏi hành lang một đoạn, cô lại nhìn thấy Dương Duy đang đứng giữa đường.
Dương Duy đã đứng hóng gió ở đây cả đêm, hắn phải hứng chịu vô số ánh mắt của người khác, cuối cùng mới đợi được Thẩm Thiên Chanh xuất hiện.
"Cô Thẩm." Hắn lên tiếng: "Chuyện trước đó là do tôi không đúng, những lời đó cô đừng để trong lòng..."
Hắn không biết cô và Nhạc Địch có quan hệ gì. Lúc đầu hắn nghĩ cô là người phụ nữ của Nhạc Địch, nhưng nghe cách xưng hô của Nhạc Địch thì lại có vẻ không giống.
Nói tóm lại, cô chắc chắn là người mà hắn không thể đắc tội được.
Thẩm Thiên Chanh đã chán ngấy việc phải đứng hóng gió ngoài hành lang, cô chẳng còn chút kiên nhẫn nào: "Anh có thể đừng cản đường người khác được không?"
Cô không thèm nhìn hắn lấy một cái, trực tiếp đi lướt qua người hắn.
Sắc mặt Dương Duy thoắt đỏ thoắt trắng. Hắn quay đầu lại thì nhìn thấy trong bóng đèn mờ ảo phía xa, có một người đàn ông đang cản Thẩm Thiên Chanh lại. Thẩm Thiên Chanh và đối phương trò chuyện rất vui vẻ.
"Tiên sinh nghĩ cô sẽ quên lấy đồ nên đã bảo tôi đi lấy giúp." Thư ký Văn xách chiếc túi xách của cô, trên tay anh ấy còn cầm theo một chiếc khăn choàng.
Thẩm Thiên Chanh vỗ tay, cô vui vẻ làm người rảnh rỗi: "Vậy anh cứ để anh ấy mang về luôn đi, đỡ mất công tôi phải cầm."
Thư ký Văn đưa chiếc khăn choàng cho cô.
Dương Duy thấy Thẩm Thiên Chanh lại quay về phía mình, hắn định bước lên một bước. Thư ký Văn đưa tay ra cản hắn lại, đợi Thẩm Thiên Chanh đi khuất rồi, anh ấy mới quay đầu lại nói: "Bây giờ anh có thể đi được rồi đấy."
"...?"
...
Thư ký Văn quay trở lại dưới lầu tòa nhà số 8.
Tần Tắc Sùng đang ngồi trong xe. Mượn ánh đèn, anh tiện tay thưởng thức chiếc vòng ngọc phỉ thúy vừa đấu giá được tối nay, chiếc vòng tỏa ra ánh sáng rực rỡ lấp lánh.
Thư ký Văn đương nhiên biết sếp đang nhìn khoảng không trống rỗng phía sau mình, anh ấy nghiêm túc cất lời: "Phu nhân lấy khăn choàng xong thì liền rời đi cùng tiểu thiếu gia Nhạc rồi ạ."
Anh ấy vừa dứt lời thì liền thấy cửa sổ xe đóng sầm lại.
Thư ký Văn cạn lời. Ngài muốn phu nhân đi cùng thì cứ nói thẳng ra đi, chẳng lẽ phu nhân còn có thể từ chối ngài chắc.
...
Thẩm Thiên Chanh đi nhờ xe của Nhạc Địch nhưng cô không về thẳng nhà. Bởi vì lúc đi ngang qua một quán ăn Ninh Thành, cô chợt cảm thấy đói bụng.
Quán cơm nhỏ này không lớn, nhưng lại mang đậm hương vị quen thuộc nơi đầu đường xó chợ của Ninh Thành.
Nhạc Địch cúp mấy cuộc điện thoại nhưng vẫn nhất quyết đòi ở lại cùng cô: "Em phải đưa chị về nhà chứ."
Thẩm Thiên Chanh mỉm cười: "Chị tự về được, em cứ đi làm việc của em đi."
Nhạc Địch nghiêm túc nói: "Chị Thiên Chanh, phiền chị hãy có chút nhận thức về nhan sắc của mình đi. Tối muộn thế này, chị đi một mình có an toàn không?"
Đến anh hai còn động lòng, huống hồ gì là người khác.
Cậu ấy suy nghĩ một lát: "Hay là em để xe lại cho chị nhé, em tự bắt xe về cũng được."
Thẩm Thiên Chanh gật đầu.
Đợi đến khi cô ăn xong và về đến Thiên Đồng Hoa Phủ thì đã là mười hai giờ đêm. Ngày mai là thứ tư, đài truyền hình Kinh Thị có chương trình buổi sáng khác nên "Tin tức buổi sáng" của cô không cần lên sóng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



