Anh nhìn cô, chậm rãi nói tiếp: "Chuyện 'làm ăn' được hay không, không cần anh phải mở miệng."
Một câu nói mang hai tầng ý nghĩa.
Nói thật, Thẩm Thiên Chanh hiểu rõ ý nghĩa câu nói đó của Tần Tắc Sùng, đồng thời cô cũng muốn xem thử người đàn ông mang bệnh ra sân này sẽ lâm trận bằng cách nào.
Nhưng cô không ngờ rằng, phương thức cuối cùng lại hoàn toàn không giống như những gì cô tưởng tượng.
Bàn tay Thẩm Thiên Chanh chạm vào mái tóc đen của Tần Tắc Sùng. Mái tóc mềm mại như nhung, chất tóc rất tốt, khẽ trượt qua kẽ tay cô.
Cô không nghe thấy Tần Tắc Sùng nói chuyện, có lẽ anh không hề lên tiếng. Bên tai cô chỉ vang lên tiếng vải chăn nhung ma sát vào nhau, cùng với tiếng mái tóc dài bị vò rối trên gối.
Lời Tần Tắc Sùng nói cách đây không lâu quả thực không hề sai. Anh không cần mở miệng, chỉ cần động tay là đã có thể giống như một viên đá ném vào ao nước sâu thẳm, khuấy động cả một hồ nước xuân.
Người phải mở miệng lại chính là cô. Chất giọng trong trẻo ngọt ngào ngày thường giờ đây đã hóa thành những tiếng rên rỉ nỉ non.
Thẩm Thiên Chanh theo bản năng co đầu gối lên, ngửa mặt ra sau. Trán cô chạm vào cằm Tần Tắc Sùng, gốc râu lởm chởm cứng rắn khiến ý thức của cô dần dần quay trở lại.
Cảnh tượng trong tầm nhìn của cô giống như một bức tranh của Monet, sóng nước lấp lánh mờ ảo không rõ ràng.
Từng đóa hoa súng ngủ yên trên mặt nước, khẽ khàng đung đưa. Nhụy hoa màu vàng tựa như pháo hoa nổ tung, tỏa sáng rực rỡ chói lọi trong chớp mắt.
Nhiệt độ ở vùng ngoại ô thấp hơn so với trong nội thành. Trong sân có trồng vài cây hoa anh đào nở sớm, cơn gió đêm thổi tan những cánh hoa trên cành, rơi rụng rải rác khắp mặt đất.
Bầu không khí trong phòng ngủ trên tầng hai lại vô cùng ấm áp và dễ chịu. Tấm rèm voan không thể cản được ánh trăng sáng như nước, chầm chậm trải dài trên mặt sàn, kéo dài đến tận cuối giường.
Thẩm Thiên Chanh lúc này trông giống hệt như bông hoa anh đào nở sớm chực chờ rơi rụng trên cành cây ngoài sân kia.
Cô thẫn thờ một lúc rồi mới mở mắt ra nhìn người đàn ông bên cạnh. Áo ngủ của anh đã bị cô cọ quậy làm bung ra, cổ áo xộc xệch để lộ vòm ngực săn chắc với những đường nét mượt mà.
Nhìn lên trên, anh đang dùng một tay chống đầu nhìn cô. Đôi mắt hoa đào mang theo ý trêu chọc, khóe môi nở nụ cười cợt nhả, dường như anh đang cười nhạo cuộc đối thoại trước đó của hai người.
Ngoài điều đó ra, anh không hề có bất kỳ sự thay đổi nào khác.
Tất nhiên, bản thân Thẩm Thiên Chanh cũng đang mặc áo choàng tắm vô cùng đàng hoàng, chỉ là phần cơ thể dưới lớp chăn nhung đã bị vén lên mà thôi.
Hàng lông mi của Thẩm Thiên Chanh khẽ chớp hai cái, tầm mắt của cô chầm chậm dừng lại trên môi anh. Dù sao thì anh cũng đã làm cho cô sung sướng rồi, cô cũng phải cho anh nếm chút mật ngọt chứ.
Đương nhiên là cũng có một phần nguyên nhân do bầu không khí ám muội xung quanh đang thúc đẩy.
Cô hơi ngửa cằm lên định hôn anh. Người đàn ông hơi chần chừ một chút nhưng vẫn né tránh, nụ hôn của cô rơi xuống sườn mặt anh.
Thế này là có ý gì? Thẩm Thiên Chanh lập tức bừng tỉnh!
Nhận ra ánh mắt của người đẹp bên cạnh đột nhiên trở nên sắc bén, Tần Tắc Sùng mím môi, anh ngắn gọn thốt ra hai chữ: "Lây bệnh."
Nghe xem lời này có độ tin cậy cao không cơ chứ?
Thẩm Thiên Chanh cảm thấy vô cùng xấu hổ và tức giận đến mức khó tả. Cô lật người lại, cuộn chặt chiếc chăn nhung vào người.
Sau này anh đừng hòng cô chủ động hôn anh thêm lần nào nữa. Quả nhiên vợ chồng liên hôn thì chắc chắn là không hề có chút ngọt ngào nào, dù có cố gắng giả vờ làm cặp vợ chồng kiểu mẫu đến mức nào đi chăng nữa thì cũng chỉ là đồ giả mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
