Nhận ra ánh mắt, Tần Tắc Sùng nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt trắng sứ đã được chăm sóc kỹ lưỡng nửa tiếng đồng hồ.
Muốn đàn ông làm việc, thì phải học cách khen ngợi và thao túng tâm lý anh. Như vậy, sau này anh mới biết chủ động làm việc!
Thẩm Thiên Chanh hiểu rõ đạo lý này, cong môi cười nói: "Ông xã, chuyện hôm nay may mà có anh."
Cô lải nhải một tràng, xáp lại gần: "Anh giỏi quá, đúng là người chồng tốt nhất thế giới rồi, kiếp trước chắc chắn là em đã giải cứu thế giới nên mới có thể cùng anh..."
Giọng nói bên tai trong trẻo, Tần Tắc Sùng đặt máy tính bảng lên tủ.
Thẩm Thiên Chanh đang vắt cạn từ ngữ khen ngợi trong đầu mình, thì một bóng đen bao phủ xuống trước mặt, sau đó cô bị bóp cằm và hôn lấy.
Bị bất ngờ không kịp phòng bị, cô bị hôn đến choáng váng đầu óc. Cô cũng không biết tối nay đầu óc người đàn ông này có vấn đề gì không, mà lại biến thành quái vật cuồng hôn như thế.
Thẩm Thiên Chanh đưa tay chống lên lồng ngực anh, hờn dỗi: "Làm gì thế, em vẫn chưa nói xong mà."
Tần Tắc Sùng cất lời, ghé sát vào mũi cô. Hơi thở của anh dường như mang theo hơi nước ướt át, ấm nóng mập mờ: "Đừng nói nữa, đều giống nhau cả thôi."
"…?"
Điều này liền khiến đại MC Thẩm không hài lòng. MC ghét nhất chính là bị người ta chê bai dẫn chương trình không tốt và nghèo nàn từ ngữ.
Tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Tần Tắc Sùng không thèm nhìn, vươn tay ấn tắt.
"Món ăn Ninh Thành tối nay anh chưa được ăn." Ánh mắt anh khóa chặt lấy đôi mắt cô, sau đó dời xuống, dừng lại trên đôi môi đỏ mọng.
Thẩm Thiên Chanh thầm nghĩ chuyện này thì liên quan gì đến cô, là tự anh không ăn đấy chứ. Món tôm xào đậu ngọt không có tôm thì vẫn còn đậu ngọt mà.
Anh chống tay che lấy người cô, một tay dời xuống đặt ở vòng eo thon thả, cất giọng trầm thấp: "Không bằng để anh nếm thử hương vị Ninh Thành thực sự."
Nhịp tim Thẩm Thiên Chanh chợt tăng nhanh, gò má ửng hồng. Lời này mang tính ám chỉ quá mạnh mẽ, làm gì có ai ví von như vậy, đúng là người đàn ông không đứng đắn.
"Em lại không phải là…"
...
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Thiên Chanh bị tiếng đồng hồ báo thức gọi dậy.
Bên cạnh trống không theo lẽ thường. Cô cũng không biết Tần Tắc Sùng sao lại có tinh thần sung mãn như vậy. Cô mà là sếp, chắc chắn là cô tuyệt đối sẽ không thức dậy trước chín giờ.
Nghĩ như vậy, sự khó chịu khi phải thức dậy đi làm lúc hơn năm giờ sáng liền vơi đi một chút.
Thẩm Thiên Chanh lười biếng tựa vào đầu giường. Cô mở điện thoại lên, trong WeChat có tin nhắn chưa đọc của Tần Tắc Sùng: [Anh đi công tác ba ngày.]
Tuyệt quá.
Thẩm Thiên Chanh rốt cuộc cũng "tiễn" được tên cuồng ma trên giường này đi.
Điện thoại của Chu Tiểu Trà gọi đến thật đúng lúc: "Cô Thẩm, cô dậy chưa! Mau xem tin tức đi! Biết thế tối qua em đã không ngủ sớm như vậy, nếu không thì đã có thể tận mắt chứng kiến đám người hâm mộ kia xin lỗi rồi!"
"Em còn tưởng chuyện này sẽ chìm xuồng luôn chứ, không ngờ phía cảnh sát trực tiếp đăng thông báo và thư xin lỗi viết tay. Cảnh sát Kinh Thị chúng ta làm việc nhanh chóng như vậy sao?"
"Hồi đại học em bị mất điện thoại, đến bây giờ đã một năm rồi mà cũng không thấy cảnh sát tìm được tên trộm cho em..."
Thẩm Thiên Chanh xoa xoa huyệt thái dương. Nói giải quyết trong ngày, Tần Tắc Sùng thế mà thật sự làm được. Cô hỏi: "Tối qua xin lỗi lúc nào vậy?"
Không uổng công hôm qua cô phải chịu mệt nhọc.
Tiểu Trà đáp: "Hơn mười giờ tối qua ạ."
Các cô phải có mặt ở đài truyền hình trước sáu giờ sáng, cho nên cô ấy cơ bản là tám giờ tối đã đi ngủ, không ngờ lại hóng biến muộn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
