Thẩm Thiên Chanh coi như không thấy, cô đứng dậy, lần lượt chào hỏi các bề trên: "... Vậy chúng con xin phép về trước nhé?"
Mẹ Tần lên tiếng: "Đợi đã, mẹ có chuẩn bị quà cho con."
Thẩm Thiên Chanh đưa mắt nhìn Tần Tắc Sùng rồi cùng bà đi vào trong, sau khi đi khuất khỏi phòng khách, mẹ Tần mới mở lời: "Chuyện bên phía ông nội A Sùng, con đừng để bụng nhé."
"Con không để bụng đâu ạ." Cô lắc đầu.
Mẹ Tần đã chuẩn bị cho cô một sợi dây chuyền ngọc trai vô cùng thanh lịch, Thẩm Thiên Chanh rất thích, chút bực dọc vì bức ảnh lúc nãy cũng tan biến sạch sẽ.
Dù sao ông cụ bên kia cũng chẳng phải ông nội ruột của cô, cứ coi như người dưng là được.
Mẹ Tần trêu chọc: "Được rồi, mau về tận hưởng thế giới hai người đi."
Thẩm Thiên Chanh cảm thấy hơi ngại ngùng.
Ai mà ngờ Tần Tắc Sùng lại đột nhiên nói thẳng thừng như vậy chứ.
Khi bước ra khỏi nhà, họ vẫn đi theo con đường cũ, từ đây có thể nhìn thấy vài tòa nhà đang sáng đèn ở đằng xa. Kiến trúc nhà họ Tần cao nhất cũng chỉ là tứ hợp viện hai tầng, nhưng riêng khu vực đó lại có một tòa nhà xây cao hơn hẳn.
"Két."
Cánh cửa vừa bị đẩy ra, người nằm trên giường liền quay đầu nhìn sang.
Người đàn ông tóc đen đứng bên cửa sổ xoay người lại, cất giọng lạnh lùng: "Tần Tắc Sùng đâu rồi?"
Tiểu Mẫn lí nhí đáp: "Tần tổng và Thẩm tiểu thư cùng nhau về rồi..."
"Đã bảo em đừng đi gọi rồi mà, khụ khụ." Triển Minh Nguyệt vừa nói vừa ho khan hai tiếng: "Chúng ta được sống ở nhà họ Tần đã là ân tình to lớn lắm rồi."
Tiểu Mẫn đang định lên tiếng, phía sau lưng đột nhiên vang lên giọng nói của ông cụ: "Cháu nói cái gì vậy, đây chính là nhà của các cháu!"
...
"Vậy sao hôm nay anh còn bắt em che giấu vết tích làm gì."
"Nếu không che thật, em có chịu không?"
Thẩm Thiên Chanh lập tức tắt điện, cô thật sự không chịu đâu.
Cô cực kỳ nghi ngờ rằng, ban đầu gia đình xếp Tần Tắc Sùng vào danh sách đối tượng liên hôn chắc chắn là vì cô đang làm việc trong giới giải trí.
Mặc dù chuyện này đi ngược lại hoàn toàn với suy nghĩ của Thẩm Thiên Chanh, nhưng cô vẫn không khỏi hoài nghi.
Cô mở lại hộp quà mẹ Tần tặng, những ngón tay thon dài nâng sợi dây chuyền ngọc trai lên, từng viên ngọc tỏa ra ánh sáng lấp lánh dưới ánh đèn.
Ánh mắt Tần Tắc Sùng dừng lại.
Thẩm Thiên Chanh không thèm ngẩng đầu lên, cất giọng: "Tần Tắc Sùng, trong nhà anh em chỉ thích mỗi mẹ anh thôi."
Lúc có người thì gọi chồng ngọt xớt, lúc không có người thì gọi thẳng cả họ lẫn tên.
Tần Tắc Sùng khẽ nhíu mày: "Chỉ?"
"Đương nhiên là chỉ rồi." Thẩm Thiên Chanh đặt sợi dây chuyền ngọc trai trở lại hộp, cô ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh, dõng dạc nói: "Chú thím của anh quá lắm lời, còn ông nội anh... em chẳng buồn nhắc đến."
Tần Tắc Sùng khẽ "ừ" một tiếng.
Thẩm Thiên Chanh nhíu mày: "Hôm nay em còn gặp Triển Minh Nguyệt nữa."
"Gặp thì gặp thôi." Tần Tắc Sùng thản nhiên đáp.
Thẩm Thiên Chanh tò mò hỏi: "Anh nói xem, ông nội anh mang tâm lý gì vậy?"
Chỉ vì cháu chắt của mối tình đầu mà làm loạn với người nhà đến mức không thể cứu vãn.
Ánh mắt Tần Tắc Sùng lướt qua những ngón tay đang nghịch ngọc trai của cô: "Tâm lý gì ư? Ông ấy muốn một lần nữa trở thành người duy nhất có quyền quyết định trong nhà họ Tần."
Thẩm Thiên Chanh chợt bừng tỉnh ngộ: "Giống hệt mấy vị hoàng đế khi về già bắt đầu tham quyền cố vị nhỉ."
Trước khi kết hôn, cô cũng từng nghe bố ruột kể chút chuyện về nhà họ Tần.
Vài chục năm trước, ông cụ nhà họ Tần thời trẻ cũng là một thiếu gia ăn chơi trác táng. Câu chuyện tình yêu giữa ông ta và mối tình đầu hệt như truyện Lọ Lem, từng gây chấn động khắp giới thượng lưu Bắc Kinh. Nhưng cuối cùng hai người vẫn đường ai nấy đi, ông cụ đành phải liên hôn với gia tộc của bà nội Tần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)