Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Buổi trưa, tiếng sấm ầm ầm vang lên kéo theo gió lớn, mấy ngày âm u tích tụ cuối cùng cũng đổ mưa xuống.
Lúc bắt đầu, hạt mưa còn nhỏ, đại bá mẫu vội vàng quay về Tây viện, sợ mấy thứ đặt ngoài sân bị hắt mưa.
Trong nhà đang làm kẹo bỏng gạo để bán, phải rang gạo và nấu đường trong phòng bếp. Không còn cách nào khác, nhà lại chật, bình thường bàn ghế đều đặt dưới mái hiên, gặp mưa thì phải thu hết vào nhà.
Trong Thạch Thượng Cư, Thúy Thanh và Tiểu Lục Tử đội ô dầu, dùng gậy thông từng chỗ thoát nước.
Vì chưa quen căn nhà mới dọn vào, bọn họ vẫn chưa biết từng đoạn máng nước chảy xuống ở đâu, đúng lúc trời mưa thì kiểm tra luôn.
Trong tiền sảnh, Cố đại bá và Cố nhị bá đang ngồi, nhìn màn mưa bên ngoài mà thất thần.
Cố Mộc Vân đem chuyện Cố Nghiên Sơn đến rình trộm buổi sáng kể cho Cố đại bá nghe, hai người bèn ngây người ra hồi lâu, như thể có lời muốn nói nhưng ngập ngừng mãi.
Cố Mộc Vân hơi nhíu mày:
“Đại bá, nhị bá, rốt cuộc trong chuyện này có uẩn khúc gì, hai người nói cho ta biết đi. Ta còn biết đường mà đề phòng, sau này gặp chuyện mới biết ứng phó.”
Y quán của mình còn chưa bắt đầu, vậy mà đã phải dè chừng khắp nơi, cảm giác này quả thật rất tệ.
Đại bá thở dài:
“Vẫn là để nhị bá nói cho ngươi đi! Nếu ngươi cái gì cũng không biết, chỉ nghe người ta đồn nhảm thì lại hiểu lầm cha ngươi.
Chuyện này nói dài thì dài nhưng thực ra cũng đơn giản, chỉ là trong đó dính dáng đến cha ngươi. Lúc đó cha ngươi tuổi mụ hai mươi tuổi, vừa mới thi đỗ tú tài…”
Cố nhị bá không phải người giỏi kể chuyện, nhất là phải nói với cháu gái về chuyện quá khứ khó nói của cha nàng, có những điều thật sự khó mở miệng.
Lời tuy nói ngập ngừng, nhưng dưới sự truy hỏi đến cùng của Cố Mộc Vân , hắn vẫn chậm rãi kể lại rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Aizz… nói thế nào đây, chẳng qua chỉ là chuyện tự tiện xông vào nội trạch, làm bẩn danh tiết nữ quyến, một vụ tai tiếng mập mờ mà thôi.
Cố Mộc Vân chỉ thấy buồn cười, Cố Đình Bách là người nhà họ Cố, sự việc xảy ra trong nội viện nhà họ Cố, vậy mà còn bị truyền ra ngoài? Rõ ràng là có người nhà họ Cố cố ý bôi nhọ danh tiếng.
Chỉ có điều, người bị bôi nhọ không phải nữ quyến kia, mà là Cố Đình Bách.
Cố nhị bá nói, Đông viện và Tây viện cùng họ nhưng vì Đông viện là dòng chính của tổ tiên, Tây viện lại là từ thứ thất, nên Đông viện luôn chiếm lợi thế về thể diện và địa vị, muốn chèn ép liền chèn ép, Tây viện mấy đời nhẫn nhịn đã quen nên cũng xem như bình yên vô sự.
Mâu thuẫn thực sự chỉ bùng lên sau khi Tây viện xuất hiện Cố Đình Bách, một người vừa đỗ tú tài, lập tức có xu hướng ngẩng đầu, trở thành mối đe dọa với địa vị Đông viện.
Bởi Đông viện lúc đó cũng có một tú tài, đang chuẩn bị thi cử nhân, hai bên khó tránh khỏi ganh đua.
Cố Đình Bách tự nhiên cũng đầy chí hướng muốn tiếp tục con đường khoa cử nhưng trong một lần từ thư viện trở về, lão phu nhân của Đại phòng Đông viện gọi hắn qua hỏi chuyện và rồi chuyện đã xảy ra.
Nói là có nữ quyến đang chơi nước bên hồ sen, hai người lúc đó cùng ngã xuống nước, chính Cố Đình Bách đã nhảy xuống kéo người lên.
Cố đại bá nhăn mặt đến độ cả gương mặt đều dúm lại:
“Đều là người trong nhà thì còn đỡ, dù sắp ra khỏi ngũ phục nhưng rốt cuộc cũng là một tộc một nhà nhưng trong đó lại có một người là cháu gái bên nhà mẹ đẻ của đại phòng thẩm.”
Cố Mộc Vân lạnh lùng bật cười:
“Chẳng phải Đông viện đại phòng thấy cha ta cứu người là có lỗi, rồi muốn bắt cha ta cưới vị biểu tỷ đó sao?”
Cố nhị bá kinh ngạc: “Cha ngươi từng kể với ngươi à?”
Cố Mộc Vân lắc đầu: “Không, ta đoán.”
Cố nhị bá nói:
“Đúng là họ nói vậy thật. Nhưng cha ngươi không đồng ý. Cha ngươi bảo trước khi thi đậu công danh thì không cưới vợ. Hơn nữa, lúc cứu tộc muội của đại phòng, thì cái cô biểu tỷ ấy tự mình nhảy xuống nước.”
Ha… Cố Mộc Vân tức đến bật cười. Đúng là kiểu “đi vào lòng đất” quen thuộc, muốn gài bẫy thì hoặc là rơi xuống nước, hoặc là bỏ thuốc.
Nhưng nàng vẫn hỏi tiếp: “Vậy cuối cùng chuyện được giải quyết thế nào?”
Dù nàng biết sau này Cố Đình Bách đến Giang Kinh phủ cưới Lạc thị, phu thê ân ái, nhưng chuyện hắn hơn mười năm không quay về Quan Khẩu Độ, chắc chắn năm ấy sự tình không được giải quyết yên ả.
Cố nhị bá đã kể đến đây thì cũng không giấu nữa:
“Thẩm tử bên đại phòng nói cháu gái mình bị cha ngươi nhìn thấy thân thể, bắt buộc phải cưới vào cửa. Nếu không cưới, nàng liền đòi sống đòi chết.
Chuyện này còn mời cả Lý viên ngoại trong trấn đến điều giải. Mọi người cũng biết nước hồ sen chỉ sâu nửa thân người, thường xuyên có người chơi nước quanh đó mà chưa từng có ai rơi xuống. Rõ ràng là Đông viện bày trận.
Nhưng vì thể diện hai bên, vì tiếng tăm của Cố gia, Đông viện muốn ép cha ngươi nhận chuyện này, ép cưới cô biểu tỷ kia.
Không ngờ cha ngươi nói thẳng: loại nữ nhân như thế có chết cũng chẳng liên quan đến hắn.
Cha ngươi bảo dù có phải mang tiếng ép chết người, cũng quyết không để một kẻ tâm địa độc ác bước vào cửa nhà mình.
Cha ngươi vốn tính cứng rắn, không chịu nhịn. Ngay trước mặt Lý viên ngoại, không chỉ nói không cưới, còn nói con gái đại phòng Đông viện cố ý xuống nước gài bẫy mình, kẻ tâm thuật bất chính thì sinh ra cũng chẳng tử tế. Khiến người Đông viện tức đỏ bừng mặt, mất hết thể diện.”
Cố Mộc Vân lúc này thật sự bắt đầu bội phục “người cha” của mình, đúng là cứng như thép.
Có lẽ vì chuyện này mà Cố Đình Bách mới rời quê đến Giang Kinh phủ, từ bỏ con đường khoa cử mà theo nghề y.
Bởi đã đắc tội trưởng bối trong tộc, dù có thi đậu công danh, cũng không thoát khỏi tay các tộc lão.
Chỉ cần để quan phủ trên nghe được lời đồn, là có thể khiến danh dự tiêu tan.
Thế gian vốn “không nhìn sự thật, chỉ thương hại kẻ yếu”, đến lúc đó có công danh rồi cũng phải cưới người ta, nếu không thì thân bại danh liệt mà quay về.
Giờ Cố Mộc Vân đã biết kết cục của Cố Đình Bách, vậy còn hai nữ nhân đã gài bẫy hắn thì sao?
“Nhị bá, hai nữ nhân năm đó muốn gài bẫy cha ta, bây giờ họ là người nhà nào? Cuộc sống hiện tại thế nào?”
Cố nhị bá đáp thẳng:
“Năm đó làm ầm một trận, nghe nói sau khi biết cha ngươi vào Thượng Y Cục lại thành gia lập thất, họ liền lần lượt đi lấy chồng.”
Thì ra không chết.
Chẳng trách Đông viện lại gây khó dễ khi đưa Cố Đình Bách vào tổ mộ, là vì còn nghẹn chuyện cũ ấy.
“Thời gian cũng gần hai mươi năm, cha ngươi chưa từng về, cưới vợ bên ngoài cũng không mang về. Người trong trấn cũng dần quên chuyện đó, chỉ là ngươi vừa trở lại, ắt sẽ có người xì xào đôi câu.”
Dù thời gian trôi lâu nhưng khi tin đồn bị truyền miệng thì thường thành những lời rất khó nghe, Cố Nhị bá vẫn lo Cố Mộc Vân sẽ nghe phải chuyện chẳng thật.
Cố Mộc Vân giờ đã hiểu rõ căn nguyên, cũng hiểu được hàm ý sâu xa của Lý viên ngoại khi nói lúc làm môi giới thuê nhà.
Đừng dây vào chuyện nhỏ nhặt, đừng bị lời đồn làm phiền.
Đã biết rõ chân tướng, nàng đương nhiên có phòng bị:
“Đại bá, nhị bá, hai người cứ yên tâm, ta sẽ không tin lời đồn nhảm.”
“Ừ, vậy thì tốt. Ba ngày nữa đưa linh vị cha mẹ con vào chùa, chúng ta với Đông viện cũng coi như không còn dây dưa.”
“Vâng. Đại bá, nhị bá, việc đưa linh vị cha mẹ ta vẫn phải nhờ hai người. Tiểu Lục Tử là nghĩa tử do cha ta nhận, cần hắn làm gì hai người cứ gọi hắn theo.”
Cố Mộc Vân nói rõ thân phận nghĩa tử của Tiểu Lục Tử, Cố Đại bá và Cố nhị bá nghe xong chỉ cảm thán mấy câu, không phản đối. Nghĩa tử cũng là con, ngoài tứ nha đầu, nghĩa tử phụ linh cũng là lẽ đương nhiên.
Khi ba chú cháu trong Thạch Thượng Cư đang bàn chuyện cũ, thì ở Đông viện nhà họ Cố cũng có người đang nhắc đến việc này.
Dưới mái hiên, Cố Nghiên Sơn đang đứng cùng một lão nhân, nhìn màn mưa trước mặt.
“Tây viện đã chịu bỏ tiền thuê đại viện cho một đứa đang thủ hiếu, vậy là giàu đến mức tiêu không hết rồi. Thái công, tuyệt đối không thể để Cố Đình Bách được chôn vào tổ mộ dễ dàng như vậy!”
Cố Nghiên Sơn nói với tam lão thái công, người đang làm tộc trưởng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










