Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 18: Tranh Đấu.

Cài Đặt

Chương 18: Tranh Đấu.

Người tới đúng là đại bá, mấy đường ca cùng Cố Trường Thủy bọn họ.

Thấy ai nấy tay chân nguyên vẹn, đại bá mẫu mới yên tâm, lập tức hướng Cố đại bá oán trách:

“Ngươi tuổi lớn rồi còn chẳng hiểu chuyện, sao lại học cái thói về muộn cũng không mang vè một câu nhắn. Ban ngày nói đi hỏi chuyện xe ngựa, đi một cái là nửa ngày, làm đến nửa đêm mới chịu về.”

Cố Đại bá phất tay:

“Chỉ có ngươi là nghĩ nhiều, mọi người đều ở bến thuyền, có thể xảy ra chuyện gì? Thôi đừng nói nữa, mau bưng cơm ra, chúng ta đều đói muốn chết rồi.”

Quả thực bọn họ rất đói, giờ đã là nửa đêm, đồ ăn ban ngày sớm tiêu hóa xong, cả ngày làm việc nặng, giờ đói đến mức ngực dán vào lưng, thở cũng khó.

Không chỉ bọn họ đói, người trong nhà cũng đói, trong lòng lo lắng chẳng ai nuốt nổi cơm, chỉ khô khốc ngồi chờ, đói đến mức Cố Mộc Vân phải uống mấy ngụm nước lã chống lại.

Hiện tại người đã về, Tây viện lập tức náo nhiệt. bếp lửa lách tách cháy, xoong chậu va nhau loảng xoảng, chẳng mấy chốc đã bưng cơm canh lên bàn.

Cố đại bá bưng bát cháo ấm nguội uống liền mấy ngụm lớn, mới thấy người khoan khoái trở lại.

Đại bá mẫu vội gắp cho hắn ít thức ăn: “Đừng chỉ uống cháo, đây là đậu đũa xào tóp mỡ, ăn mới đỡ đói.”

Nói đến hăng, hắn buông đũa xì xì hai tiếng. Mũi hắn tím bầm, trán nổi bọc, khóe miệng rách, ăn cơm còn rò cả nước canh.

Cố Mộc Vân hỏi: “Bến thuyền thường xuyên đánh nhau sao?”

Cố Trường Thủy lắc đầu:

“Cũng không phải thường xuyên. Lần này là có kẻ muốn giở trò khi cha ta khiêng rượu, cố ý nới lỏng tấm ván bắc. Tam thúc nhìn thấy liền đánh nhau.”

Từ lời kể của Cố Trường Thủy, Cố Mộc Vân mới biết, công việc ở bến thuyền là phải giành giật.

Người ta nói nhà không hòa thì ra ngoài bị khi dễ, hàng rào không chặt ắt có chó chui. Cả trấn Quan Khẩu đều biết Tây viện và Đông viện Cố gia bất hòa nên có người theo đó mà giẫm thêm một chân.

Nhưng ở bến thuyền là dựa sức lực mà ăn, mấy huynh đệ Tây viện đoàn kết, làm việc lại thật thà, người ngoài ngoài trừ mấy trò xấu và cướp bớt chút việc, cũng chẳng làm nên chuyện lớn.

Lần này khiêng rượu công cao, khuân xong hai thuyền cũng kiếm được một ít. Vốn chủ hàng đã định cho Cố Nhất Thạch bọn họ làm, mấy nhóm khác không nhận được phần liền rình cơ hội. Đúng lúc Cố gia đang khuân rượu liền giở trò, suýt nữa khiến Cố Nhất Thạch rơi xuống sông, hai bên lập tức đánh nhau.

Hiện tại hàng chưa chuyển xong, huynh đệ Cố gia lại đánh nhau với người ta, mà bên kia đông người thế mạnh.

May mà Cố đại bá trên đường đi xem xe ngựa trở về thì bắt gặp, vội tìm người có tiếng nói ở bến thuyền tới, mới hòa giải được.

Mối làm ăn này đương nhiên Cố gia không làm nữa, bên kia cũng nằm hai người.

Chuyện giang hồ thì để giang hồ giải, bên kia lý cùn lại bị thương, đành tự chịu hậu quả.

Cố Mộc Vân nghe mà mày nhíu chặt.

Mới về nhà hai ngày, nàng đã cảm thấy cái bóng của Đông viện phủ lên khắp nơi, không chỗ nào thoát được.

Tuy Đông viện và Tây viện đều xuất từ một tổ tiên, nhưng thật ra tính đến đời của Cố Trường Thủy đã vượt quá ngũ phục rồi.

Thế mà hiện nay Tây viện thế yếu, bị Đông viện tìm cớ chèn ép khắp nơi, ngay cả mấy nhà Tây viện muốn sửa sang lại phòng ốc cũng không được phép, đặc biệt hà khắc với nhà Cố Đình Tùng.

Ăn cơm xong đã là nửa đêm, mọi người rất nhanh ai về phòng nấy nghỉ ngơi.

Cách một bức tường mỏng, tiếng ngáy như sấm của đại đường ca bên ngoài làm Cố Mộc Vân không sao ngủ nổi.

Ngay cả Thúy Thanh nằm cùng giường cũng không ngủ được, ghé sát tai nàng khẽ hỏi:

“Tiểu thư, hôm nay nhìn tòa nhà đó… thật có thể thuê được sao? Chúng ta ở như vậy có phải quá rộng không?”

Cố Mộc Vân khẽ vỗ vai nàng, hỏi lại: “Nhà rộng thì ngươi quét sân nhiều hơn, sợ mệt à?”

Thúy Thanh lắc đầu, rồi nhớ ra tiểu thư không thấy, vội nói:

“Nô tỳ không sợ mệt, hôm nay Tiểu Lục Tử cũng nói chỗ đó tốt, nó cũng thích.”

Cố Mộc Vân hỏi: “Ồ? Tiểu Lục Tử hai hôm nay khá hơn chưa?”

Một trận ôn dịch cướp đi cha mẹ của Tiểu Lục Tử, tuy nó nhanh nhẹn giúp Cố Đình Bách mang thư từ trấn Di Lộc đến Giang Kinh phủ, rồi được Cố Mộc Vân nhận làm nghĩa đệ nên dọc đường còn ổn, nhưng về đến Cố gia thì tâm trạng sa sút, rất ít nói.

Thúy Thanh theo thói quen gật đầu, rồi lại mau chóng đáp: “Tiểu Lục Tử đến tòa nhà đó thì vui vẻ hơn hẳn!”

Cố Mộc Vân thở dài, dù sao cũng chỉ là đứa trẻ tám tuổi, nhìn thấy Lạc Thủy có mẹ thương, nó cũng nhớ cha mẹ mình.

Cứ như vậy, Cố Mộc Vân mơ mơ màng màng gần sáng mới ngủ được.

Hôm sau, Cố Nhất Thạch bọn họ lại dậy từ mờ sáng đi bến thuyền làm việc, một ngày cũng không được nghỉ, chỉ còn Cố Trường Thủy ở nhà.

Cố Đại bá nói: “Trường Thủy xương cốt còn non, tối qua giằng co lâu như vậy, để nó ở nhà nghỉ một ngày.”

Hắn không phải đau nhi tử, mà là tôn tử, hôm qua tôn tử làm việc còn đánh nhau, nên hôm nay đặc biệt để nó ngủ thêm chút.

Cố Mộc Vân hơi lo: “Hôm qua đường ca bọn họ vừa đánh nhau, giờ lại đi làm, không sao chứ?”

Cố Đại bá lắc đầu:

“Không sao. Hôm qua đã để Quan Ngũ gia lên tiếng rồi, nếu còn ầm ĩ nữa, tức là không nể mặt Quan Ngũ gia.”

Bến thuyền chính là giang hồ, Quan Ngũ gia là đà chủ nơi đó, chuyên phụ trách an ổn, đã hòa giải thì không được nhắc lại.

Cố Mộc Vân hôm qua nghe Cố Trường Thủy nói rồi, nay đại bá cũng nói vậy, liền biết đó là quy củ ở Quan Khẩu trấn.

Cố Đại bá không rảnh lo chuyện bến thuyền, hắn bận nghĩ chuyện khác:

“Tứ nha đầu, hôm nay chúng ta đi định căn nhà đó. Ngươi nói đúng, biết đâu nhà ấy lại vượng ngươi. Dù sao sớm muộn gì cũng phải thuê cửa hàng, vậy cứ thử một lần.”

Cố Mộc Vân hơi nhíu mày:

“Đại bá, xe ngựa chưa bán được, trong tay ta tiền không nhiều. Chuyện thuê nhà vẫn nên chậm vài ngày, cứ làm xong việc ở chùa Vân Hà đã.”

Cố Đại bá không hề do dự: “Ta sẽ ứng tiền thuê trước, ngươi kiếm được tiền rồi trả lại ta. Nếu như…”

Hắn ngập ngừng một chút, cuối cùng trầm giọng:

“Nếu như nơi ấy thật chỉ toàn đá chẳng giữ được tài, thì số tiền này xem như ta chịu lỗ.”

Cố đại bá nói nhẹ nhàng nhưng đôi mắt đầy tơ máu cho thấy cả đêm không ngủ, lấy ra mười lượng bạc, hắn cũng đã phải hạ quyết tâm.

Bên cạnh, đại bá mẫu và hai nàng dâu đều đứng đó, vẻ mặt đau khổ không còn gì luyến tiếc, cô em chồng nói không cần lấy tiền trong nhà, nhưng cha chồng một hai phải lấy.

Cha chồng thường ngày là người thật thà, dễ nói chuyện, nhưng một khi đã nói ra là không đổi, khoản tiền này nhất định phải lấy ra. Đã thế, Nhất Thạch và Nhị Thạch cũng nói phải nghe lời cha, căn nhà ấy là nhất định phải thuê.

Cố Mộc Vân nhìn đại bá mẫu khó xử, các tẩu tử nhăn mặt, rồi nhìn đại bá kiên định, không từ chối nữa, bình thản nói: “Đại bá, khoản tiền này ta sẽ hoàn lại cho người.”

Nàng đã quyết định thuê nhà, nhưng xe chưa bán, lại nói mình chỉ có năm lượng, giờ không tiện lấy tiền ra, đành để đại bá tạm ứng, chờ xe bán được sẽ trả ngay.

Người ta nói: một tráng sĩ cần ba người giúp, huynh đệ một lòng thì lợi đoạn kim. Nay đã là một nhà, nàng muốn làm việc thì phải có Tây viện chống lưng.

Cố Đại bá nói xong lập tức gọi tôn tử dậy, mặc kệ Cố Trường Thủy đang ngủ say như chết, kéo nó đi Đại Thạch Thê.

Cố Trường Thủy vốn còn ngái ngủ nhưng vừa nghe nói đi thuê nhà lập tức tỉnh táo, vốc nước rửa sơ gương mặt còn bầm tím, cơm cũng không ăn đã theo đi.

Lúc đi còn cười hí hửng chọc Cố Mộc Vân: “Tiểu cô, xem ta đây ép giá xuống còn năm trăm văn…”

Lời còn chưa dứt đã bị gia gia quát:

“Nói chuyện với tiểu cô ngươi thì đừng có ba hoa. Còn nữa, ngươi học cái tật đó từ bao giờ? Chuyện chưa làm miệng đã nói lớn. Ra ngoài mà làm không xong, về coi ta có đánh ngươi không.”

Xem ra dù được chiều mấy, Cố Trường Thủy bình thường cũng không ít lần ăn đòn. Nghe vậy hắn lập tức rụt cổ, lẳng lặng đi theo.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc