Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lão nhân hất cằm, mang theo vài phần ngạo khí:
“Nhà ta nhiều phòng, lão gia ta vốn dĩ định sang Trấn Quan Khẩu tránh nóng, nhưng lại ngại nơi này nhàm chán ở không nổi, để trống cũng uổng nên mới cho thuê.
Phòng không cho thuê riêng lẻ, cả trước sau hai viện mỗi tháng chỉ một lượng rưỡi bạc thôi.
Tiểu công tử, chuyện tốt thế này ngàn năm khó gặp, đã có người tới xem rồi, bỏ lỡ là không còn đâu. Nếu công tử muốn thuê thì phải định ngay.”
Cố Mộc Vân không nói muốn, cũng chẳng nói không.
Thật ra, một lượng rưỡi bạc một tháng để thuê cả một tòa viện mới to như vậy, tính ra không đắt nhưng cũng chẳng hề rẻ, tương đương với mỗi tháng bỏ hơn một vạn để thuê biệt viện, không phải người nghèo có thể kham nổi. Cho dù bản thân nàng muốn thuê, cũng phải về thương lượng trước với bá phụ và mọi người.
Nàng không lên tiếng.
Hoa đường tẩu vốn đang tò mò nhìn đông ngó tây, nghe giá mỗi tháng một lượng rưỡi bạc liền tái cả mặt.
Cái “nhà nát” trong mắt nàng này, vậy mà giá còn đắt hơn cả tháng tiền công bốc vác ở bến thuyền! Sợ cô em chồng không hiểu chuyện mà gật đầu cái rụp, nàng vội kêu lên:
“Nhà ngươi mái còn mọc cả cỏ, đã thế còn đòi hơn một lượng bạc, e là trời mưa còn dột! Ngươi… ngươi để mà tự ở đi!”
Dứt lời liền kéo vội Cố Mộc Vân ra ngoài:
“Bên cạnh còn nhà cho thuê, chúng ta đi xem chỗ khác.”
Hoa đường tẩu không dám thuê căn này nên kéo đi luôn, Cố Mộc Vân cũng đành đi theo.
Đường tẩu bị dọa cho hết hồn, kéo Cố Mộc Vân đi một mạch, đến nỗi nhà bên cạnh cũng chẳng thèm nhìn, cứ thế quay thẳng về Tây viện.
Lúc này mặt trời đã nắng gắt, Hoa đường tẩu ừng ực uống mấy ngụm trà mát, rồi bắt đầu oang oang khoe với mẹ chồng và em dâu:
“Ta nói cho các ngươi nghe, ta trước nay chưa từng bước vào cái nhà ấy, hôm nay coi như mở mắt! Xây thật là đẹp, còn đẹp hơn bên Đông viện nữa.
Phía trước thì rộng rãi khí phái, phía sau lại còn có cả vườn trồng hoa. Nếu cày lên, trồng hành gừng tỏi, gieo ít rau cũng được.
Nhưng mà đẹp để làm gì, ai ở trong đó cũng chỉ có nghèo rạc! Ta cứ tưởng giá cao lắm cũng chỉ năm trăm văn, ai ngờ mỗi tháng tận một lượng rưỡi bạc, làm ta hết hồn.
Ta sợ muội tử một lời liền đồng ý thuê nên kéo nàng đi luôn, bên cạnh còn chẳng dám xem nữa!”
Đại bá mẫu cũng giật mình:
“Tứ nha đầu, ngươi thật định ra ngoài thuê nhà sao? Ở nhà đi, Thuỷ Bình các nàng không thường ở nhà, bình thường chen chút cũng được.”
Nhị đường tẩu lo lắng, nàng không ăn nói thẳng thắn như Hoa thị, chỉ dè dặt nhìn bà bà mà nói:
“Nương, Kim Thuỷ với Ngân Thuỷ sắp được nghỉ trở về rồi.”
Tuy đều ở trong trấn, nhưng hai đứa nhỏ làm tiểu nhị ở tửu lâu bến thuyền, không được tùy tiện ra ngoài. Ngay cả mẫu thân như nàng cũng khó gặp mặt, mỗi tháng chỉ được về nhà một lần.
Mà giờ phòng hai đứa đang bị Tiểu Lục Tử ở nhờ, nhi tử về thì chẳng có chỗ ngủ.
“Đúng đó, nương, người khuyên em ấy thuê hai gian để ngủ thôi, mỗi bữa về nhà ăn, không tốn bao nhiêu.”
Còn bên nhà Nhị bá, Cố Mộc Vân đang ngồi nghe Đại bá vừa trở về nói chuyện.
Sáng nay, Đại bá cùng Nhị đường ca lên Vân Hà tự hỏi thăm việc gửi linh bài. Nhị đường ca còn phải vội tới bến thuyền làm việc, Đại bá cũng mới quay lại, nên ba người cùng ngồi tại nhà Nhị bá thương lượng một phen.
“Phương trượng của Vân Hà tự nói rồi, trong chùa có thể gửi hũ cốt và linh bài, chỉ là giá gửi linh bài với gửi hũ cốt không giống nhau. Nếu gửi cả hai, mỗi tháng phải nộp năm trăm văn tiền hương dầu.”
Vân Hà tự nằm trên núi ngoài Trấn Quan Khẩu, bến thuyền tấp nập thương thuyền, luôn có khách buôn tha hương chẳng may qua đời, phải gửi hũ cốt ở chùa, chờ vài năm mười mấy năm có người trong nhà đến rước về.
Việc này Vân Hà tự vốn đã làm thuần thục, hương hỏa cũng rất vượng.
Mỗi tháng lại năm trăm văn… Cố Mộc Vân nghe đến đã tê cả người!
Có câu nói rất đúng: lúc ngươi đang ở đáy vực, ngẩng đầu lên thấy toàn là áp bức. Lúc này nàng chỉ cảm thấy chuyện gì cũng không thuận.
Nhưng chợt nghĩ lại, khi thân đang ở đáy, tùy đi hướng nào cũng là đường đi lên.
Việc gửi linh bài vẫn phải làm, nhà vẫn phải thuê, hai khoản này đều không thể tiết kiệm.
Kiếm tiền!
Trong lòng Cố Mộc Vân lại dấy lên sự gấp gáp muốn kiếm bạc.
Thuê được một căn nhà thích hợp là rất quan trọng.
Căn viện xem hôm nay thật ra không tệ, chỉ cách phố dưới một đoạn bậc thang, tuy không ngay mặt đường nhưng lại được cái náo nhiệt mà vẫn yên tĩnh.
Tiền đường chỉ cần bố trí một chút là thành phòng khám rộng rãi, hậu viện nàng ở cũng rất thoải mái.
Biết Cố Mộc Vân nhất định muốn thờ hương hỏa trong chùa, Đại bá và Nhị bá cũng không có ý kiến gì khác.
So ra thì tông tộc đòi nhiều hơn, chỉ là khoản chi dư ra sáu lượng một năm khiến hai người nhăn mày đến mức có thể kẹp chết muỗi.
Cố Mộc Vân không có ý muốn họ bỏ bạc:
“Đại bá, ta đã về rồi, cỗ xe ngựa mang về vốn cũng chẳng dùng đến, để không chỉ tốn công chăm, chi bằng bán lấy bạc, đủ nộp cho chùa mấy năm.”
Ở phủ Giang Hạ, nàng mua chiếc xe cũ nát, ngựa cũng già, chỉ có đôi bánh xe còn tốt, những chỗ khác thì tả tơi. Nhưng vì vẫn đi được, nếu bán cũng có thể được hơn mười lượng bạc.
Chiếc xe này tác dụng rất lớn, trên đường không gây chú ý, lúc trở về còn giúp Cố Mộc Vân xem rõ lòng người.
Đông viện biết có thân thích nghèo khó về, lập tức phủi tay, còn muốn nhân cơ hội bòn rút, ép khô Tây viện.
Tây viện tuy bá phụ và đường ca đối xử chân thành với nàng, nhưng trước sự chèn ép của Đông viện cũng thật sự lực bất tòng tâm.
Nghe Cố Mộc Vân nói muốn bán xe, Đại bá khó khăn gật đầu, để cháu gái phải bán vật mình dùng để lo tiền hương dầu, trong lòng hắn rất áy náy.
Nhị bá xoa cái eo mới vừa đỡ đau, an ủi:
“Bây giờ bán xe cũng được, ở trong nhà chẳng dùng đến, sau này Nhị bá bù lại cho ngươi một cỗ xe khác.”
Cố Mộc Vân khẽ cười. Ở Đại Tề mà mua xe ngựa chẳng khác nào mua xe sang thời nay, Nhị bá mà muốn tặng nàng một cỗ xe, tam ca tam thẩm chắc chắn sẽ nhảy dựng cả lên.
Chuyện bán xe đã quyết, lại nói đến việc thuê nhà, Cố Đại bá cùng Cố Nhị bá vừa nghe đến căn nhà tốt trên Đại Thạch Thê thì lập tức lắc đầu:
“Nhà đó không phát tài, chẳng ai muốn ở.”
Cố Mộc Vân lấy làm lạ, vội hỏi nguyên do, nhà kia nhìn bề ngoài hoàn hảo mới tinh, sao lại dính đến phong thủy?
Đại bá giải thích: “Việc này phải nói từ một năm trước, cũng là cái tên mang họa.”
Căn nhà ấy đúng là do một nhà buôn thuyền xây nên, hắn vốn định dựng một nơi ở tạm cho mình, đồng thời cũng muốn kết giao với tân Huyện lệnh Thẩm đại nhân, nên đặc biệt mời Huyện lệnh đến Quan Khẩu dự yến, xin đề mấy chữ làm danh.
Không ngờ vị Huyện lệnh ấy là tân khoa tiến sĩ, nho khí đậm đà. Lúc rượu ngà ngà, thấy ngôi nhà mới phải bước trên bậc đá mà lên, liền đề bút trước mặt quan khách, đặt tên là “Thạch Thượng Cư”, lấy ý từ câu “Thanh tuyền thạch thượng lưu, liên động hạ ngư chu”.
Tên này vốn rất tao nhã nhưng nhà buôn thuyền lại không vui.
Bọn họ đi thuyền kiếm ăn kỵ nhất là mắc cạn, những căn nhà ấy lại dựng trên gò đá, tên còn gọi “Thạch Thượng Cư” thuyền đậu trên đá, tiến thoái lưỡng nan, vừa nghe đã thấy xui xẻo.
Tuy rằng Huyện lệnh vừa rời đi, nhà buôn đã lập tức bịt miệng tôi tớ không cho truyền ra ngoài, tấm biển đề chữ cũng không treo lên tiền đường nhưng chuyện này trong dân gian vẫn có không ít người biết.
Hiện giờ nhà buôn không muốn ở, mà đã nhờ Huyện lệnh đặt tên thì bắt buộc phải treo biển, nếu không sẽ khiến Huyện thái gia mất mặt. Thành ra căn viện ấy cứ bị bỏ không, ai muốn thuê thì cho thuê.
Nhưng hộ nhỏ thuê không nổi, hộ lớn lại ngại cái “không cát lợi”, thế là chỉ có thể để trống.
Cố Nhị bá cũng lắc đầu phản đối:
“Người ta đều bảo Huyện lệnh đại nhân là Văn Khúc tinh tái thế, lời ngài nói chính là chân ngôn. Ai mà chẳng sợ ở trên bãi đá ‘không giữ được nước’. Thành ra đến thuê cũng không ai dám.
Tứ nha đầu, ngươi đừng nghe tiểu tử Trường Thủy nói bừa, người trẻ tuổi chẳng tin cái gì, trước sau gì cũng có ngày chịu thiệt. Muốn thuê thì tìm một chỗ cạnh nhà mình mà thuê, dẫu có kém một chút cũng được.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


