Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Y thuật trong người, xuyên về cổ đại thành đoàn sủng Chương 14: Ba Mũi Châm Trị Đau Lưng

Cài Đặt

Chương 14: Ba Mũi Châm Trị Đau Lưng

Cố đại bá gật đầu: “Tứ muội các ngươi đã nói vậy, ta với Nhị thúc các ngươi cũng đã đồng ý rồi, trước mắt cứ làm thế.”

Lúc này Cố Nhị bá không có ở đây, Cố Mộc Vân đã dặn hắn nằm nghỉ tĩnh dưỡng.

Những vết thương ở lưng cứ lặp đi lặp lại như thế tuyệt đối không thể xem thường, đã dưỡng thì phải dưỡng cho tốt, tốt nhất là có đai bảo hộ lưng thích hợp để cố định.

Cố Tam Thạch đã biết cha mình lại bị trật lưng, may mà có đường muội trở về kịp lúc, ra tay giúp đỡ.

Giờ cha chỉ nằm nghỉ, không phải tốn tiền mời lang trung, trong lòng hắn cũng thấy nhẹ nhõm.

Vốn dĩ hắn đối với vị đường muội xa lạ này chẳng có cảm xúc gì, nay trong lòng đã nảy sinh một cảm giác khác.

Trong giếng sâu, chỉ cần nhìn thấy một sợi dây nhỏ bằng gai, cũng là chút hy vọng có thể cứu mình ra khỏi khốn khổ.

Cố Đại bá nói qua chuyện quyên ruộng với nhi tử cùng chất nhi, chính là muốn nói đến việc gửi linh vị.

Cố Nhất Thạch nói:

“Ta nghe người ta bảo, chùa Vân Hạ hương khói rất thịnh, thường ngày cũng có tăng nhân tụng kinh làm pháp sự, trong điện còn có nơi chuyên đặt linh vị. Chỉ là tiền hương mỗi tháng không ít, ít nhất cũng phải trăm văn.”

Cố Đại bá xua tay:

“Tiền nong khoan hãy nói, trước tiên phải thỉnh linh vị của Tam thúc tam thẩm ngươi ra khỏi từ đường Đông viện.”

Sáng nay, bên Đông viện còn dọa nói nếu không nộp ruộng thì sẽ ném linh vị ra ngoài.

Cố Nhất Thạch gật đầu:

“Nếu Đông viện đã muốn bắt chẹt chúng ta, Tứ muội cũng nói có thể hoãn lại một năm, vậy thì làm ngay đi.

Nhị Thạch, ngày mai ngươi tìm đốc công xin nghỉ một ngày, cùng cha đến chùa Vân Hạ giúp Tứ muội lo việc này. Ở bến tàu, chỗ hàng ngày mai, ta với Trường Thủy sẽ thay ngươi làm.”

Cố Nhị Thạch trầm giọng nói:

“Ngày mai toàn chuyển rượu, mấy chum đó nặng lắm, hai người phải cẩn thận.”

“Ta biết rồi!” — Cố Nhất Thạch đáp.

Hắn đã làm ở bến tàu mười năm, tất nhiên rõ chuyển rượu là công việc nặng nhất cũng nguy hiểm nhất, chỉ cần sơ sẩy tay trượt hay chân khuỵu khiến chum rượu vỡ, thì tiền bồi thường cũng đủ khiến hai tháng làm không công.

Cố Tam Thạch tiếp lời, tinh thần cũng phấn chấn hơn: “Vậy để ta trông chừng mấy người ở đó cho!”

Nhà họ Cố có bốn người trai tráng đều làm công ở bến tàu, dĩ nhiên có lúc phải tranh việc, giành hàng, mà làm việc cực nhọc lại còn phải cảnh giác kẻ khác cố tình giở trò khi khiêng hàng để mình bị vạ.

Cố Đại bá rất hài lòng với sự đoàn kết của ba đường huynh đệ này, bên ngoài cầu đường sống, không đoàn kết liền phải bị người bắt nạt.

Ai, cũng chẳng còn cách nào khác, không ở bến tàu làm cu li thì cũng chỉ có thể ở cửa hàng Đông viện làm việc, đồng dạng mọi chuyện bị chèn ép, càng thêm khó chịu.

Mấy cái hài tử nhà mình thà chịu khổ cực còn hơn khom lưng nịnh bợ bọn thân tộc bên Đông viện; ngay cả mấy đứa cháu gái sang nhà Hà Đông làm cũng phải làm việc nặng trong hậu viện, không phải ra trước sảnh hầu hạ cúi đầu.

Bọn nhỏ đều có cốt khí, chỉ tiếc rằng trong nhà chẳng có ai thật sự có năng lực, lại chịu khổ cũng vẫn chưa thể ngẩng đầu mà sống.

Bên kia, Cố Đại bá bọn họ còn đang bàn chuyện thờ linh vị, thì bên này, Cố Mộc Vân cùng Hoa đường tẩu , Cố Trường Thủy và Đại bá mẫu lại đang nói về việc thuê nhà.

“Tiểu cô, bên Đại Thạch Thê đúng là có nhà cho thuê đấy. Sáng nay ta vừa đi ngang qua còn nghe mấy người nói chuyện.

Hắc hắc, các ngươi đừng lo lắng giá cả cao, ta biết rõ khu đó, nói thì nghe hay nhưng thật ra ít người chịu thuê, chỉ cần nói chuyện khéo với chủ nhà, chắc chắn có thể ép giá xuống.”

Cố Trường Thủy vỗ ngực cam đoan chắc nịch.

Đại bá mẫu nghe vậy vẫn không tin lắm:

“Trường Thủy à, đó là nhà tiểu cô ngươi sẽ ở sau này, ngươi phải xem cho kỹ, nhà phải gọn ghẽ mà cũng phải sáng sủa, thoáng đãng.”

Hoa đường tẩu chau mày:

“Nương, xem người nói gì kia, vừa muốn gọn ghẽ lại vừa muốn sáng sủa, làm gì có kiểu nhà đó.”

“Ta chỉ nói thế thôi, Tứ nha đầu muốn thuê nhà cũng nên chọn nơi vừa ý một chút.”

Đại bá mẫu nói đến chuyện thuê nhà, trong lòng không khỏi buồn bã áy náy.

Buổi tối lại chắp vá ngủ một đêm.

Sáng hôm sau, người đi bến tàu làm việc lại đi sớm, Cố Đại bá và Nhị Thạch thì lên chùa Vân Hạ hỏi chuyện gửi linh vị và tro cốt.

Tây viện trở nên yên tĩnh, Cố Mộc Vân từ tối qua đã lục hành lý lấy ra một bộ ngân châm, chuẩn bị châm cứu cho Nhị bá.

Vừa nghe nói muốn châm cứu, mấy người còn ở nhà liền ngừng tay, không ai giặt giũ hay quét tước nữa, tất cả đều tò mò kéo đến xem.

Cố nhị bá lúc này cũng thật cao hứng, hôm qua bị trật lưng, nhờ chất nữ chữa đỡ hẳn; lại nằm nghỉ một đêm, sáng nay đã thấy như bình thường.

Nếu giờ chất nữ có thể châm thêm vài kim mà chữa khỏi, hắn đương nhiên là nguyện ý.

Cố Mộc Vân mở chiếc hộp gỗ nhỏ đựng ngân châm, mở lớp vải mềm bên ngoài, lộ ra một hàng kim dài ngắn, to nhỏ khác nhau.

Mọi người trong Tây viện chưa ai từng thấy trọn bộ ngân châm bao giờ, Hoa đường tẩu nhìn thấy liền vừa sợ vừa hiếu kỳ, càng tò mò cái gọi là bạc này.

“Tứ muội, mấy cây kim này đều bằng bạc thật sao?”

Cố Mộc Vân lắc đầu:

“Chỉ là tên gọi thôi, kim vàng kim bạc, chứ không phải làm từ vàng bạc. Vàng bạc quá mềm, thật ra dùng hợp kim sắt mới đủ cứng.”

Hoa đường tẩu có chút tiếc: “Ta còn tưởng là bạc thật cơ.”

Thời này ngân châm khác hẳn loại bằng thép không gỉ mà Cố Mộc Vân quen dùng ở hiện đại, đêm qua nàng đã nghiên cứu qua.

Lúc này châm có chín loại, gồm Xàm châm, Viên châm, Đề châm, Phong châm, Bì châm, Viên Lợi châm, Hào châm, Trường châm và Đại châm.

Mỗi loại lại có công dụng riêng: Viên châm, Đề châm dùng để day ấn trên bề mặt cơ thể, Bì châm để rạch mủ, dẫn lưu. Còn lại là các loại kim dùng để châm sâu, chích huyết ở những vùng và tạng phủ khác nhau.

Do châm cổ đại thường có pha ít vàng bạc giúp chống oxy hóa, chống gỉ nên có thể dùng lâu dài, chứ không phải châm bạc nguyên chất.

Khi mọi người xem châm xong ra ngoài, Cố Nhị bá nằm sấp trên giường trúc để lộ lưng, Cố Mộc Vân liền chuẩn bị châm.

Bệnh của Cố Nhị bá là tổn thương tích tụ lâu năm do lao lực, trị phải thư cân hoạt lạc, hoạt huyết hóa ứ.

Nàng tìm vị trí Thận du huyệt và Đại trường du huyệt ở vùng thắt lưng, rút ra Hào châm, hơ đầu kim trên lửa nến khử trùng, rồi châm vào huyệt.

Hào châm thời này thô hơn châm hiện đại nên cảm giác đắc khí (tê, nặng, căng) càng rõ.

Cố Mộc Vân vừa xoay nhẹ châm, cảm giác khí tức lập tức truyền xuống, Cố Nhị bá bật kêu:

“Ai ui! Cái tê này chạy xuống tận đùi rồi.”

Châm thứ hai xuống, hắn lại thấy luồng tê chạy thẳng đến đầu gối, giữ châm trong sáu nhịp thở rồi rút ra.

Châm thứ ba chọn huyệt Ủy Trung, nằm ở giữa hõm khoeo chân.

Lần này Mộc Vân dùng chích huyết pháp, châm đâm thủng thịt, tức thì trào ra một giọt máu đen bằng hạt đậu, lại dùng vải mềm thấm sạch.

Ba huyệt: Thận du, Đại trường du, Ủy trung, chính là “Tam huyệt trị đau lưng” trong châm cứu.

Có câu quyết trong nghề: “Bụng trị Tam lý, lưng tìm Ủy trung.” — Ý nói huyệt Ủy trung là chủ huyệt vùng lưng.

Những người phải ngồi làm việc lâu thường bị đau lưng mỏi cổ, nếu nằm sấp để người nhà xoa bóp Ủy trung huyệt, sẽ thấy thư giãn rõ rệt.

Người lớn tuổi hay đau lưng cũng có thể tự xoa Ủy trung huyệt hằng ngày.

Thậm chí, nếu bị nghẹt mũi, chỉ cần nằm nghiêng về bên mũi bị tắc, day Ủy trung huyệt bên đó, hiệu quả thông mũi gần như ngay tức khắc.

Ngoài ra, huyệt này còn bổ thận dương, trị yếu sinh lý, nếu day Ủy trung huyệt kết hợp ý thủ Bách hội, khí trầm Đan điền, kiên trì luyện tập, hiệu quả còn hơn cả thuốc bổ dương.

Cố Mộc Vân tay nghề thành thạo, châm xong ba huyệt, trước sau chỉ mất nửa chén trà, buổi trị liệu hôm nay liền kết thúc.

Cố Nhị bá từ giường trúc đứng dậy, xoay lưng thử vài cái, càng cử động càng vui mừng:

“Thoải mái thật! Xem ra sau này lại có thể làm việc rồi.”

Cố Mộc Vân dùng khăn ẩm lau sạch kim châm, bình thản nói:

“Ba phần trị, bảy phần dưỡng, Nhị bá phải biết giữ mình, mài mòn quá thì có tu sửa cũng chẳng như xưa, phải trân quý mà dùng thôi.”

Cố Nhị bá cười gượng: “Là đạo lý này!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc