Lâm Sương lướt điện thoại một lát, chiếc túi trên đùi nặng trĩu, nhưng cô vẫn thoáng ngửi thấy mùi thơm của canh. Cô mở ra nhìn thử, bên trong là chiếc nồi nhôm cũ kỹ có hai tay cầm được bọc kín trong màng thực phẩm.
Trên nắp nồi có một túi nilon màu xanh lá cây, xoắn lại, bọc quanh một vật hình vuông. Lâm Sương cầm lên mở ra, bên trong là hai chồng tiền giấy màu đỏ được buộc chặt bằng dây thun, trông không giống tiền mặt ngân hàng mà giống như được tích góp từng chút một. Trong túi nilon còn có một phiếu lấy hàng từ cửa hàng kim khí, trên đó ghi: Cho con phí sinh hoạt.
Bố Lâm Sương làm ăn phát đạt, túi tiền thay đổi, tính cách cũng theo đó mà thay đổi. Năm đó, khi hai vợ chồng cãi nhau, âm thanh như pháo nổ bắn tung trời, ba ngày ba đêm không dứt. Để ly hôn, Phó Mẫn tức giận bỏ nhà ra đi.
Bà tái hôn, Tất Hùng có một đứa con trai, cộng thêm Tất Sam, nên nhà không khá giả mấy. Trong thời gian cô học đại học, bố Lâm đã gặp chuyện, Phó Mẫn muốn lo chi phí học tập và sinh hoạt cho cô, nhưng Lâm Sương từ chối, quan hệ của họ càng thêm bế tắc.
Trong nửa năm trở về này, Lâm Sương cứ ở nhà ăn không ngồi rồi, Phó Mẫn cũng lo lắng. Nhưng mối quan hệ giữa hai mẹ con vẫn chưa cải thiện, bà không tiện can thiệp, và Lâm Sương cũng không mấy lắng nghe lời khuyên.
Cô gọi cho Phó Mẫn, cuộc trò chuyện giữa họ như sóng yên biển lặng, không nổi gió.
“Con về đến nhà rồi à?”
“Ừm.”
“Thời tiết nóng, canh gà phải cất trong tủ lạnh đấy, để ngoài dễ thiu lắm.”
“Ừm.”
“Con thích ăn gì uống gì, tự cầm tiền mà mua, nhớ chăm sóc bản thân nhé.”
“Ừm.”
Nồi canh gà bổ dưỡng nấu xong, Lâm Sương mua thêm mì về ăn cùng, cứ thế đủ bữa cho cả ba ngày.
Vốn chẳng thiết tha ra ngoài kiếm ăn, cô đành làm ổ trong nhà suốt ba hôm không rời nửa bước. Nhưng rồi lại thấy chán cảnh quanh quẩn, cô vung tay mua sắm linh tinh qua mạng cho khuây khỏa.
[Sương Sương, mình với Triệu Phong đang ở quán bar này, qua làm một ly không?]
Miêu Thái gửi tới một đoạn clip ngắn: máy quay lướt từ ly cocktail trên bàn sang ánh đèn lung linh, tiếng nhạc xập xình hòa cùng tiếng cười nói, rồi thoáng qua cả đôi chân mày thanh tú của người đàn ông ngồi phía đối diện.
[Rượu ngon lắm, có món mojito dâu đúng vị cậu thích luôn.]
[Lại còn có cả trai đẹp nữa nha.]
Lâm Sương đang nằm khểnh xem show giải trí trên sofa, đọc xong tin nhắn liền đặt gói đồ ăn vặt xuống.
Vẻ đẹp của cô không phải kiểu thanh thuần non nớt cần đến son phấn tô điểm, mà rực rỡ và nồng cháy như một đóa hồng nhung, khiến mọi màu sắc xung quanh đều trở nên mờ nhạt.
“Sương Sương, bên này!” Miêu Thái vẫy tay, cười rạng rỡ giới thiệu với hai đồng nghiệp nam.
“Bạn học cũ của tôi, Lâm Sương, hoa khôi trường tôi năm xưa đấy.”
Triệu Phong – bạn trai Miêu Thái – vừa đi công tác về, tiện thể đưa hai đồng nghiệp từ nơi khác đến Bắc Tuyền chơi nên đứng ra bao trọn cuộc vui hôm nay. Mấy gã đàn ông ban nãy còn kháo nhau: “Bắc Tuyền nhà cậu lắm người đẹp thật”, thế là Triệu Phong bảo Miêu Thái hẹn bằng được Lâm Sương ra để mọi người cùng chiêm ngưỡng.
Hai đồng nghiệp của Triệu Phong đều còn độc thân. Trong đó có một người trông rất phong độ, tầm hăm tám, hăm chín tuổi, vóc dáng cao ráo, gương mặt điển trai, cách ăn nói và nụ cười đều toát lên sức hút khó cưỡng.
Người đàn ông đó mặc áo Polo đen, Lâm Sương chỉ cần liếc qua đã nhận ra hiệu Ralph Lauren, đi kèm đồng hồ Jaeger, tóc tai và làn da đều được chăm sóc kỹ lưỡng. Mùi nước hoa Hugo thanh mát phảng phất, hít vào một hơi dường như ngửi thấy cả "mùi tiền".
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)