Lật xem ảnh của Hoắc An, anh Kiếm lo lắng vô cùng.
Ban đầu anh ta tưởng cái gọi là huấn luyện đặc biệt chỉ là làm màu cho có lệ thôi, nhưng không ngờ Tiêu Hòa lại không hề qua loa, thực sự huấn luyện Hoắc An đến chết đi sống lại.
Tiếp tục như vậy, nửa tháng sau, liệu có thể nhìn thấy Hoắc An lành lặn trở về hay không còn là một câu hỏi lớn.
Anh ta suy nghĩ mãi, nhanh chóng đi tìm giám đốc.
"Tôi muốn mua bảo hiểm nhanh cho Hoắc An."
Giám đốc cười ha hả.
"Có cần thiết không? Chỉ là đi tham gia một chương trình thôi mà? Độ khó của Tốc Độ Cực Hạn tuy cao, nhưng sẽ không có nguy hiểm đâu."
Nhưng anh Kiếm lại tỏ ra rất căng thẳng.
"Không không không, nguy hiểm không phải là chương trình, mà là Tiêu Hòa."
Nửa tháng sau.
Tiêu Hòa dẫn Hoắc An đến hiện trường phát sóng trực tiếp của chương trình Tốc Độ Cực Hạn.
Lần trước đến đây, chương trình đang trong thời gian nghỉ, hiện trường chỉ có nhân viên công tác, lần này người đã đông hơn hẳn.
Ngoài các thí sinh chuẩn bị thi đấu, hiện trường còn có không ít khán giả.
Đây chính là một trong những điểm khác biệt của Tốc Độ Cực Hạn so với các chương trình cùng loại khác, phát sóng trực tiếp toàn bộ, không cắt ghép, thể hiện trước mắt khán giả một cách chân thực nhất.
Thời gian đầu thành lập chương trình cũng có một vài ngôi sao đến tham gia, kết quả là bản chất bị phơi bày trong quá trình phát sóng trực tiếp, suýt nữa thì sụp đổ hình tượng.
Kể từ đó, số lượng ngôi sao tham gia ngày càng ít.
Đợt này, Hoắc An là ngôi sao duy nhất trong số tất cả các thí sinh.
Cậu ta tuy trông có vẻ to cao lực lưỡng, nhưng lại là nghệ sĩ nổi tiếng “đánh trống lui quân”, lúc nhìn thấy những thí sinh khác, người nào người nấy đều cường tráng tự tin, cậu ta sợ đến ngây người.
Vội vàng kéo Tiêu Hòa lại chào tạm biệt.
"Sau hôm nay, có lẽ em sẽ phải rút khỏi giới giải trí rồi, sự nghiệp ngôi sao của em tuy ngắn ngủi, nhưng lại rực rỡ. Trên mạng có rất nhiều lời bình luận mắng chửi em, cũng coi như đã để lại một điểm sáng trong sự nghiệp này, em mãn nguyện rồi."
Tiêu Hòa cau mày nhìn cậu ta.
Chú ý từ ngữ giùm đi.
Cậu nói vậy, không thấy những người khác nhìn tôi bằng ánh mắt khác sao?
Hoắc An đang một mình thương cảm, bỗng một chiếc xe bảo mẫu lao đến, kêu lên một tiếng, theo sau là khói bụi mịt mù, dừng lại như gió thổi điện xẹt tại hiện trường ghi hình.
Cửa xe mở ra, Phan Hồng đeo kính râm bước ra.
Trước tiên là ngẩng đầu nhìn xung quanh một vòng, sau đó quay người đón một người từ trong xe xuống.
Không cần nhìn, Tiêu Hòa cũng biết là ai.
Nghiêm Tu Quần.
Nam chính trong tiểu thuyết.
Cậu ta có ngoại hình rất phù hợp với thẩm mỹ của giới giải trí hiện nay, gầy gò, ngũ quan sắc nét, đối nhân xử thế đều lạnh lùng, rất dễ khiến người hâm mộ phát cuồng vì cậu ta.
Trong nguyên tác, sau khi Nghiêm Tu Quần chấm dứt hợp đồng với Tiêu Hòa, cậu ta đã đầu quân cho một người đại diện kỳ cựu khác cùng công ty - Phan Hồng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)