“Hạt nhiễm khuẩn vượt mức, xem ra trong vòng 24 giờ qua, cô đã tiếp xúc gần với dị chủng rồi.”
Ngay lập tức, một khẩu súng chĩa thẳng vào trán Quý Trầm Yên.
[Tác giả có lời muốn nói]
Truyện này cả cốt truyện lẫn tình cảm và thế giới quan đều có, nội dung sẽ từ từ được hé lộ nên mọi người đừng vội.
Nữ chính là kiểu nhân vật trưởng thành dần, giai đoạn đầu hơi yếu một chút, sẽ có những nỗi sợ hãi rất con người, nhưng sau đó sẽ ngầu lên thôi.
==
Tim Quý An Quốc như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực: “Cố Đông Thụ, cậu dám xem thường mạng người! Đây là trong căn cứ đấy, cậu muốn gây hoang mang sao?”
“Chính ông mới là người gây hoang mang đấy, tiến sĩ Quý?”
Mắt Cố Đông Thụ không chút cảm xúc, như một cỗ máy lạnh lẽo vô tình.
Mưa như trút nước, những giọt mưa to như hạt ngô rơi xuống vũng bùn, như muốn đập vỡ cả mặt đất.
Ánh đèn pha từ tháp canh xoay tròn không ngừng, thỉnh thoảng chiếu lên hai người thi hành án đến trong đêm, khiến họ trông như ác quỷ đến từ địa ngục.
Cố Đông Thụ đưa ánh mắt sang Quý An Quốc, nhưng súng vẫn chĩa vào Quý Trầm Yên: “Nếu trong thành phố xảy ra dị biến, thì một triệu ba trăm nghìn đồng bào sống sót sẽ gặp nguy hiểm! Tôi nể ông là Quý An Quốc nên mới dùng lời lẽ ôn hòa. Nếu đổi lại là mấy lão già bên quân đội, tôi đã không khách sáo rồi.”
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Cố Đông Thụ căn bản không hề nghe lời ông nói.
Quý An Quốc không còn thời gian để xoay chuyển tình hình, đành liều mình lao ra đứng chắn giữa Quý Trầm Yên và Cố Đông Thụ.
“Trầm Yên, lên lầu đi!”
Cố Đông Thụ vẫn không hề nhúc nhích, thậm chí không chớp mắt.
Ngược lại, lính gác Martin bên cạnh hắn chỉ vài động tác đã khống chế được Quý An Quốc: “Đừng động đậy, tiến sĩ. Nếu ông bị thương thì phiền lắm đấy.”
Cố Đông Thụ đã đặt ngón tay vào cò súng, ánh mắt sâu thẳm như biển: “Tôi đại diện cho toàn thể nhân loại, trao cho cô cái chết thiêng liêng nhất.”
Cô đã phản kháng.
Cảnh tượng không có lấy một khe hở này khiến tất cả mọi người tại hiện trường đều sững sờ.
Đặc biệt là lính gác Martin kia, rõ ràng hắn đang khống chế Quý An Quốc, tạo cơ hội cho Cố Đông Thụ. Nhưng hắn không ngờ người cản trở Cố Đông Thụ lại chính là bản thân mình.
Mình bị làm sao thế này?
Tại sao đột nhiên lại sử dụng dị năng?
Martin vừa kinh ngạc vừa nghi ngờ.
Sắc mặt Quý Trầm Yên trắng bệch như giấy, cô cố gắng trò chuyện với Cố Đông Thụ: “Anh không phải... lính gác?”
Cố Đông Thụ lạnh lùng nhếch mày, nhìn về phía lính gác bên cạnh vừa ngăn cản mình: “Phán đoán rất chính xác, cô không dùng sợi tinh thần với tôi, mà là dùng với người bên cạnh tôi.”
Sợi tinh thần!
Sau khi phát hiện mình đã làm gì, Martin càng trở nên căng thẳng: “Xin lỗi, thượng sĩ, tôi...”
Theo lý mà nói, các dẫn đường hiện tại đều không muốn thanh tẩy cho lính gác, nếu độ tương thích không cao, việc tùy tiện sử dụng sợi tinh thần như Quý Trầm Yên vừa rồi, lẽ ra cô phải ngã xuống đất nôn thốc nôn tháo mới đúng.
Vậy mà cô vẫn đứng vững, thậm chí không có phản ứng gì quá lớn.
Martin cảm thấy không thoải mái, lại càng thấy mất mặt.
Chắc chắn là Quý Trầm Yên đang giả vờ không có phản ứng, thực ra phản ứng phụ có khi còn nghiêm trọng hơn cả dẫn đường bình thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

