“Hừm... nếu người được chọn không phải là Quý Phán, mà là con gái ruột của ông, Quý Trầm Yên thì sao?”
Quý An Quốc lập tức cứng người.
Người bên trong cũng không làm khó Quý An Quốc thêm, chỉ trầm giọng giải thích.
“Ông cũng biết Tạ Tuyệt đặc biệt đến mức nào, là một trong Thiên Can, lính gác cấp S.”
“Chỉ khi Tạ Tuyệt có ràng buộc, khẩu súng trên tay hắn mới có chốt an toàn.”
“Không được chĩa nòng súng vào đồng bào.”
“Vì vậy, người có thể khống chế được vũ khí Tạ Tuyệt, chính là Quý Phán.”
Quý An Quốc không hiểu, liền hỏi: “Lính gác cấp S không phải rất đặc biệt sao? Tại sao còn phải đối xử như vậy với hắn?”
“Còn thắc mắc gì không?”
“Không! Thưa ngài!” Quý An Quốc lập tức đứng nghiêm theo kiểu quân nhân.
Khi còn trẻ ông từng phục vụ trong quân đội, nhưng về sau để phát triển căn cứ, ông tự nguyện sống trong khu đệm nguy hiểm, cam chịu trở thành một người kiểm tra lạnh lùng và nghiêm khắc.
Giọng người bên trong dần trầm xuống, mang theo vẻ mệt mỏi: “Quý Phán chắc không biết mình đã tham gia vào kế hoạch này chứ?”
Quý An Quốc đáp: “Tất nhiên.”
“Tạ Tuyệt đã trở lại, và đang ráo riết tìm kiếm người dẫn đường đã thanh tẩy cho hắn lần này.”
“Mục tiêu của chúng ta đã đạt được.”
“Ông phải khéo léo dẫn dắt hắn, khiến hắn biết đến cái tên Quý Phán, tuyệt đối không được để hắn sinh lòng cảnh giác.”
“Hiện tại, Quý Phán, người thu hút sự chú ý của Tạ Tuyệt, chính là mấu chốt đối với chúng ta.”
Quý An Quốc: “Rõ!”
Thực ra không phải bản thân Quý Phán quan trọng.
Mà là “cô ấy”, người khiến Tạ Tuyệt chú ý, mới là điều quý giá.
Cuộc đối thoại chấm dứt đột ngột.
Quý Trầm Yên đứng khá xa, cộng thêm giọng họ nói chuyện rất nhỏ, khiến cô không thể nghe rõ ràng.
Cô chỉ mơ hồ nghe được một vài âm tiết đơn giản, toàn là tên của Quý Phán.
Quý An Quốc nhanh chóng bước ra cửa, sắc mặt khó coi nhìn Quý Trầm Yên: “Lá gan lớn thật đấy, dám lén nghe trộm!?”
Thì ra Quý An Quốc sớm đã phát hiện cô ở gần đó, nên mới cố ý hạ thấp giọng, không muốn để cô nghe thấy?
Quý Trầm Yên nhất thời đầu óc trống rỗng, buột miệng thốt lên: “Ba...”
Quý An Quốc bị cô gọi như thế thì thoáng lúng túng.
Cô đã rất lâu rồi không gọi ông bằng cách xưng hô này nữa.
Giọng Quý An Quốc cứng ngắc: “Con đừng như trước nữa, thích làm mấy nghiên cứu ngoài hoang dã. Hôm nay lại dám chạy vào khu vực ô nhiễm cấp ba đúng không? Nếu còn có lần sau, ba cũng không thể che chở cho con đâu.”
Quý Trầm Yên ánh mắt dao động: “Vâng, con biết rồi.”
Trong lòng cô cuộn trào như sóng lớn, một suy đoán dần hình thành rõ ràng.
Chẳng lẽ Quý An Quốc không biết rằng cô đã bị Quý Phán bán đứng?
Cô từng nghĩ là do Quý An Quốc ra lệnh, nếu không thì Quý Phán tuyệt đối không thể dễ dàng qua mặt quân đội, thay đổi người được chọn thành cô.
Nhưng nhìn dáng vẻ của Quý An Quốc, ông thực sự không hề hay biết.
Là... hiểu lầm sao?
Một cảm xúc nào đó đang từ từ lên men, như con sâu nhỏ gặm nhấm trong lòng cô.
Đây không phải là cảm xúc của cô, nhưng lại chân thật đến mức khiến Quý Trầm Yên rùng mình.
Tuy nhiên, có một điều chắc chắn, nếu không phải Quý An Quốc sắp đặt trong quân đội, thì chính là người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)