Tạ Tuyệt chẳng mảy may hứng thú với bọn họ, liền định rời đi ngay lập tức.
Phùng Việt nghĩ đến tình đồng bào, ghê tởm bịt mũi lại rồi nhắc nhở: “Này, lúc nãy bảng liên lạc vừa phát thông báo khẩn, nói có một lính gác cấp S đang...”
Tạ Tuyệt đáp: “Tôi gửi đấy.”
Phùng Việt: “???”
Tạ Tuyệt lặp lại một lần nữa: “Tìm người chẳng phải là chuyện khẩn cấp sao? Tôi gửi đấy.”
Trán Phùng Việt nổi gân xanh, dù bình tĩnh đến đâu cũng bị chọc giận đến mức không chịu nổi.
Phùng Việt chậm nửa nhịp mới phản ứng kịp, lính gác cấp S xưa nay hiếm thấy, cuối cùng cũng liên kết được hắn với con quái vật lính gác trong nhà ngục STC1489.
Đáng sợ hơn nữa là, Lý Nghiệp và Phùng Việt đồng thời nhớ tới một chuyện.
Người có quyền phát đi thông báo khẩn cấp như thế, chứng tỏ không chỉ thực lực mạnh, mà địa vị có lẽ cũng không hề thấp.
Chẳng lẽ là...
Thiên can?
Phùng Việt kinh ngạc ngẩng đầu lên, muốn nhìn cho rõ diện mạo của một Thiên can, thì ngay lập tức bị Lý Nghiệp đè chặt đầu xuống: “Đội trưởng, anh...”
Tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức có thể nghe tiếng kim rơi.
“Đừng nói gì cả.”
Trán Lý Nghiệp đẫm mồ hôi lạnh, là người đầu tiên tại hiện trường nhận ra thân phận của Tạ Tuyệt.
Chính là mục tiêu của nhiệm vụ mà bọn họ đang thi hành.
Toàn thân Lý Nghiệp cứng đờ, nghiêm túc hỏi: “Xin hỏi anh đang tìm ai?”
Biểu cảm của Tạ Tuyệt thì lại vô cùng lười nhác, chậm rãi tiến đến gần bọn họ: “À... cũng không có gì, chỉ là dẫn đường của tôi mất tích rồi.”
Dẫn đường... dẫn đường?
Lý Nghiệp hít một hơi lạnh, lập tức phản ứng lại.
Cô ấy chưa chết???
Không, không, Tạ Tuyệt cũng có thể đang nói đến người khác, không nên tự suy diễn.
Cô ấy chẳng qua chỉ là cấp C mà thôi!
Loại khí tức đáng sợ và sắc lạnh ấy lại đang tiếp tục áp sát.
Ngay cả trong số các lính gác, cũng đã có người bị ảnh hưởng bởi năng lực của hắn, quỳ rạp xuống đất mà nôn mửa dữ dội.
“Ọe!”
Đó chính là lãnh địa của lính gác cấp S.
Tự tiện xâm nhập vào lãnh địa của kẻ khác, sẽ phát sinh loại phản ứng như vậy, nhưng chẳng ai điên đến mức làm thế ở nơi hoang dã cả.
Tất cả mọi người đều nằm rạp xuống đất, thở hổn hển từng ngụm từng ngụm, cảm nhận nỗi sợ hãi chưa từng có.
Tạ Tuyệt nheo mắt lại, nở nụ cười rạng rỡ.
Chỉ là trong con ngươi của hắn không hề có lấy chút ý cười, tất cả cảm xúc đều lạnh lẽo như gió bấc càn quét lướt qua.
“Các người biết cô ấy đã đi đâu không?”
Quý Trầm Yên toàn thân đau nhức, như thể vừa bị xe tải cán qua.
Lính gác cấp S quả thực cường đại, khiến cô cũng bị kéo vào trạng thái kết hợp giả, may mà nhanh chóng tiêu tan.
Một cảm giác quen thuộc khó hiểu ập đến, Quý Trầm Yên theo bản năng đưa tay lên chạm vào dấu răng sau gáy, không khỏi bắt đầu suy ngẫm.
Chẳng lẽ nguyên chủ từng trải qua chuyện thế này?
Dấu ấn tạm thời?
Nhưng dẫn đường vẫn đang trong kỳ phát tình, nếu bị ép buộc lưu lại dấu ấn tạm thời, lẽ ra sẽ phải chịu tổn thương nghiêm trọng mới đúng.
Khoan đã!
Dẫn đường khiếm khuyết?
Quý Trầm Yên khẽ lẩm bẩm: “Nguyên chủ chẳng phải chính là... dẫn đường khiếm khuyết sao?”
Khi mười sáu tuổi, rốt cuộc là ai đã lưu lại dấu ấn tạm thời đó lên cô?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)