Càng bởi vì vẻ mặt hiện tại của Tạ Tuyệt, con ngươi đen sẫm, đáy mắt phủ một lớp mơ hồ như đầm lầy, như đóa hoa mọc lên từ đất bùn bị khí độc nuôi dưỡng.
Xẹt xẹt xẹt.
Trong đồng hồ liên lạc gần đó vang lên âm thanh.
[Lính gác cấp S, Tạ Tuyệt, đang trở về.]
Lính gác cấp S... trở về?
Một hòn đá khuấy động ngàn tầng sóng.
Bầu không khí vốn nặng nề, lập tức bị khuấy đảo như dung nham cuộn trào dữ dội.
Những lính gác đang canh giữ bên ngoài nhà ngục đều chú ý đến thông báo từ đồng hồ liên lạc, trên mặt ai cũng hiện lên vẻ kinh ngạc.
Tưởng rằng kẻ bị giam chỉ là một lính gác cấp A, không ngờ lại là cấp S.
“Hự... thảo nào quân đội lại khởi động chiến dịch Tinh Hỏa!”
Vì hít thở quá mạnh, luồng không khí ẩm mốc và thối rữa như đâm xuyên vào phổi, nhưng với những lính gác như đang lạc trong giấc mộng giữa tầng mây, lại mang đến cảm giác chân thực đến rợn người.
Trên đời này, lính gác cấp S không nhiều.
“Nhưng mà dẫn đường chỉ là cấp C thôi mà, lý ra chỉ có thể làm chậm thời gian phát cuồng, sao lại thanh tẩy đến mức khiến trạng thái của lính gác cấp S ổn định được?”
Phùng Việt trợn tròn mắt, đến mức suýt không nói nổi câu nào cho tròn.
Mọi người: “...”
Mẹ nó!
Mức độ phù hợp giữa cấp C và cấp S chắc chắn rất tệ, quá trình thanh tẩy chắc chắn vô cùng đau đớn.
Chắc chắn không phải do dẫn đường.
Phùng Việt chân thành khen ngợi: “Khả năng chịu đựng cực kỳ tốt, ý chí kiên cường mạnh mẽ. Các lính gác ở căn cứ miền Nam của chúng ta còn mạnh hơn cái gã Phong Nhiên vớ vẩn kia!”
Lý Nghiệp cười gượng mấy tiếng, không nói gì.
Các đồng đội tuy biết hắn là lính gác cấp S, nhưng lại không hề biết rằng hai chữ “Tạ Tuyệt” còn kinh khủng hơn cả danh hiệu cấp S ấy.
Người đó? Khả năng chịu đựng cực kỳ tốt?
Đang đùa cái gì vậy chứ!
Nhưng ngoài lý do đó ra, chẳng ai tìm được lời giải thích hợp lý nào khác.
Phùng Việt nói: “Nhưng tiểu dẫn đường kia chắc là...”
Nói đến đây, mọi người đều im lặng.
Có lẽ là bản năng gene khiến bọn họ không muốn nghe thấy tin xấu về cái chết của một dẫn đường.
Hơi ẩm trong rừng ngày càng dày đặc, lạnh tới mức làm xương cốt người ta đau nhức.
Mặt trời vừa ló ra khỏi ngọn cây với bao khó khăn, lại như một con mắt đỏ thẫm khổng lồ, chưa kịp trèo lên đã từ từ chìm xuống, nhuộm bầu trời xa xa thành một màu máu bẩn thỉu và u ám.
Đêm sắp tới.
Nên quay về thôi.
Lý Nghiệp truyền lệnh qua đồng hồ liên lạc: “Nhiệm vụ đã hoàn thành, đội K111 xin phép trở về căn cứ.”
“Đã nhận được.”
“Cho phép đội K111 trở về căn cứ, hãy đi theo lối an toàn, không được đi cổng chính.”
Lý Nghiệp: “Rõ.”
Bọn họ bỏ lại xe thiết giáp đã hỏng, dự định quay về căn cứ bằng đường bộ.
Còn vị lính gác cấp S kia?
Xin lỗi, người ta thực lực quá mạnh, căn bản không cần chờ bọn họ.
Sương mù vẫn chưa tan, họ không biết đã lạc đường trong làn sương dày này bao lâu. Nhưng ban đêm trong hoang dã đầy rẫy nguy hiểm, họ buộc phải nhanh chóng quay về.
Bên vệ đường thỉnh thoảng xuất hiện những sinh vật phồng lên màu tím sẫm, nổ “bốp” một tiếng rồi phun ra gene di truyền của mình bốn phía.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


