Nghe nói phải thăng lên lính gác cấp B mới có tư cách nộp đơn xin dẫn đường riêng.
Trong thế giới khắc nghiệt như vậy, lính gác dốc sức chém giết nơi tiền tuyến, liều mình chiến đấu, cũng chỉ để đổi lấy một lối về, có thể được một dẫn đường kéo họ ra bất kỳ lúc nào.Thế nhưng dưới cấp B, năm sáu người mới được chia chung một dẫn đường.
Trong đội còn nhiều người chưa đạt tới cấp B, vẫn đang trong giai đoạn chia sẻ dẫn đường với người khác, vì vậy càng thêm trân trọng và yêu quý dẫn đường.
Vậy mà quân khu lại bắt họ đưa một dẫn đường đến chỗ chết.
...
Tồi tệ hết chỗ nói.Ai nấy đều nghĩ như vậy.
Mọi người bất giác nghĩ thầm, tò mò về nhan sắc của cô.
Quý Trầm Yên: “Các người chỉ đưa đến đây thôi sao?”
Lý Nghiệp: “Không, tôi phải tận mắt thấy cô bước vào nhà ngục STC1489.”
Đó là nhiệm vụ.
Vì đang ở khu vực dã ngoại, Lý Nghiệp luôn cảnh giác quan sát bốn phía. Từ nơi không xa truyền đến âm thanh kỳ quái, như thể một sinh vật khổng lồ đang sắp kéo tới.
Gió mang theo tín hiệu nguy hiểm.
Mặt đất xung quanh đã bị ô nhiễm thành màu đen đặc, chỉ mọc những đám rêu hút no chất dịch không rõ nguồn gốc.Một con côn trùng bay từ xa lao tới, đập cánh rơi xuống đất, co giật vùng vẫy, rồi bất động hoàn toàn.
Chỉ rêu thôi thì không đủ để giết chết một sinh vật ngay lập tức.
Lý Nghiệp cau mày, không kịp suy nghĩ nhiều: “Dẫn đường, lại đây nắm lấy tôi! Tôi là hệ Phong, có thể đưa cô đến đích nhanh nhất, sắp có thứ gì đó đến rồi!”
Thứ gì mà có thể khiến cả Lý Nghiệp cũng hoảng sợ?
Ánh mắt Quý Trầm Yên lóe lên, cô xuyên đến thế giới này chưa bao lâu, nhiều kiến thức cơ bản vẫn chưa rõ ràng.
May mắn thay, cô còn đủ nhạy bén để hiểu rằng tình thế hiện giờ rất khẩn cấp.
Quý Trầm Yên không hề làm bộ, lập tức tiến lại gần bên Lý Nghiệp.
Lý Nghiệp khẽ thất thần, hình như ngửi thấy trên người cô dẫn đường nhỏ kia tỏa ra hương thơm dịu nhẹ... chẳng lẽ là thể Hương?
Ở lâu với đám lính gác toàn đàn ông thô kệch, sau mỗi trận chiến trên người đều bốc ra mùi tanh nồng của máu, như một bãi rác. Mũi hắn gần như đã quên mất thế nào là mùi thơm.
Rất nhanh, Lý Nghiệp liền lấy lại tinh thần, lập tức kéo Quý Trầm Yên vào lòng: “Bám chắc vào! Phạm vi hoạt động của hệ Phong là ở giữa không trung!”
Quý Trầm Yên: “Được, làm phiền anh rồi.”
Chính sự lễ phép ấy lại khiến Lý Nghiệp cau mày, vô cùng khó chịu.
Lý Nghiệp không phải chưa từng gặp dẫn đường, nhưng người như Quý Trầm Yên thật sự quá hiếm.
Bốn mươi lăm năm trước, đại dị biến bùng nổ.
Nhân loại khắp toàn cầu bắt đầu thay đổi ở nhiều mức độ khác nhau, lính gác lần đầu xuất hiện, sử sách gọi là Biến cố Tháng Tám.
Ba mươi lăm năm trước, dẫn đường đầu tiên xuất hiện trong tầm mắt công chúng.
Nhưng lính gác lại tiến hóa quá nhanh, do sử dụng năng lực sai cách nên sinh ra chứng cuồng loạn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
