Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Uất Hạ ngẩng cao cằm, giơ tay trước: "Cô ơi, em lên trước."
Nền tảng vũ đạo cổ điển của Uất Hạ tốt, kỹ thuật cơ bản vững, một bộ trang phục bồng bềnh với động tác múa uyển chuyển, biểu cảm cũng rất chuẩn.
Tần Ngọc Chân gật đầu hài lòng: "Biểu diễn không tệ, người tiếp theo."
Đến lượt Đường Dư, cô chỉ tưởng tượng đến từng khoảnh khắc nở rộ tuyệt đẹp của nụ hoa, toàn tâm toàn ý hòa mình vào nhịp điệu của điệu nhảy.
Trong tiếng nhạc cổ điển đắm chìm, cô quỳ trên sàn, đưa bàn tay trắng nõn ra mô phỏng nụ hoa đang dần hé nở, giữa mềm mại và quyến rũ nhịp điệu được kiểm soát rất tốt.
Cuối cùng, tất cả sự ẩn núp biến thành động tác bước chân xoay tròn, nhất thời uyển chuyển như mây trôi nước chảy, đẹp đẽ vô cùng.
Tựa như không phải ở phòng tập mà là trên sân khấu thực thụ.
Không chỉ những người khác nhìn chăm chú mà Tần Ngọc Chân cũng vỗ tay.
Rõ ràng bà đã có ứng cử viên tốt nhất, khẳng định: "Đường Dư, tạm thời để em đảm nhận vai vũ công chính."
"Nhưng những bạn học khác cũng không được chủ quan, các em bỏ ra bao nhiêu công sức trên sân khấu sẽ thể hiện bấy nhiêu, sự nỗ lực không thể lừa dối được."
......
Tập nhảy xong, Đường Dư vẫn ở lại phòng tập để tập thêm.
Cô gái trong gương có làn da trắng nõn, xinh đẹp động lòng người, từng động tác đều cố gắng đạt đến mức hoàn hảo.
Mãi đến khi phòng tập sắp đóng cửa, cô mới thu dọn đồ đạc đi ra.
Cổng trung tâm đóng rồi, Đường Dư đi ra từ cửa sau, vừa đi được vài bước, một nhóm người đã chặn đường cô.
Người cầm đầu nhe răng, đánh giá cô từ trên xuống dưới, hỏi: "Cô là Đường Dư sao?"
Đường Dư vô thức nắm chặt dây đeo ba lô, cảnh giác hỏi: "Có chuyện gì vậy?"
Vài ngày trước khi Đường Dư về nhà, Tô Hồi và Trình Bá Thành vẫn đang bàn luận chuyện đó, không để cô nghe thấy, chỉ vì muốn bảo vệ cô.
Một cảm giác bất an len lỏi trong lòng cô, tựa như vô số mũi kim nhỏ đâm vào da thịt.
Gã đàn ông nồng nặc mùi rượu, mất kiên nhẫn nói: "Chú của cô nợ tiền, bây giờ chúng tôi không tìm thấy ông ta, ông ta bảo có thể tìm cô để trả nợ."
Cô tránh né ánh mắt của gã, kiên định nói: "Tôi không biết người mà các anh nói là ai."
Gã đàn ông nhìn cô, đối chiếu một hồi khinh thường cười khẩy: "Không nhầm, chính là cô."
Đường Dư lại nhớ đến vài lần trải nghiệm khó chịu trước đó, gã đàn ông nhe hàm răng vàng khè cặp mắt gian xảo đeo bám cô.
"Chú cô nhờ cô giúp đỡ chút."
"Cô không có tiền à? Nhà họ Trình không cho cô tiền sao?"
"Đừng giả vờ không quen, đừng quên cô vẫn là con của mẹ cô đấy? Gọi nhà họ Trình suốt ngày, tôi nói cho cô biết bây giờ cô chỉ là đứa trẻ mồ côi thôi!"
Sau khi mẹ mất, Cảnh Nghiêm càng trở nên vô pháp vô thiên vô pháp, trước kia Đường Dư từng đến nhà chú ở Giang Thành một thời gian, những gì cô nghe thấy chỉ là những tiếng chửi mắng không dứt.
Cô bị nhốt trong phòng phải nhìn thế giới bên ngoài qua song cửa sổ chống trộm giống như một con chim trong lồng.
Sau đó, Tô Hồi đã đến thăm Đường Dư một lần, vì không đành lòng nên nhiều lần khuyên nhủ ông nội và Trình Bá Thành mới đưa được đứa trẻ này về nhà họ Trình.
Chỉ không ngờ rằng những năm này, sau khi ly hôn Cảnh Nghiêm đã dính vào đủ loại tệ nạn như cờ bạc, rượu chè, chỉ biết tìm cô và nhà họ Trình gây phiền phức.
Phía sau nhà đường tối không có đèn cộng thêm trời đã tối căn bản không có người qua lại.
Có lẽ những kẻ phía sau đã uống rượu nên không ngờ cô chạy nhanh như vậy sớm đã bị bỏ lại phía sau, đầu óc choáng váng.
Con hẻm quá tối khiến cô vô tình bị vấp phải thứ gì đó, Đường Dư chống khuỷu tay xuống đất nhưng đầu gối lại va mạnh vào nhau, cơn đau dữ dội khiến lồng ngực cô run lên, cổ họng nghẹn đắng thêm cả sự sợ hãi.
Trên bầu trời, những hạt mưa nhỏ li ti rơi xuống đọng trên hàng mi cô.
Phía sau đã không còn một bóng người.
Ngay cả khi báo cảnh sát thì con đường này không có camera giám sát, cũng không thể truy cứu trách nhiệm của bất kỳ ai.
Cô lại nhớ đến cảnh máu me khắp nơi năm cô tám tuổi và căn phòng kín mít với tiếng khóc của người phụ nữ, tiếng chửi mắng của người đàn ông liên tục văng vẳng bên tai...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






