Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đừng Gọi Anh Là Chú Nhỏ Chương 7

Cài Đặt

Chương 7

Tô Tuệ và Trình Bá Thành bận rộn công việc, thường xuyên đi công tác ngoại tỉnh mấy ngày không về nhà, bình thường đều là dì Lưu chăm sóc cuộc sống của cô.

Cô sao chép dãy số điện thoại đó xuống, bấm vào mục tên liên hệ, nghiêm túc đánh chữ "Trình".

Sau đó, Tô Tuệ bưng đĩa hoa quả xuống lầu, trước khi đi tắm Đường Dư nhìn vào màn hình điện thoại, lại đọc đi đọc lại dãy số xa lạ này nhiều lần.

Ngày hôm sau là ngày công bố kết quả thi tháng.

Kỳ thi tháng của trường Phổ thông công bố kết quả rất nhanh, sau khi thống kê điểm và xếp hạng, các lớp sẽ dán bảng điểm còn ở dưới tầng sẽ công bố bảng xếp hạng.

Đường Dư trước tiên biết được điểm từng môn, tìm trong bảng xếp hạng toàn khối thấy tên cô ẩn núp ở một góc không mấy nổi bật.

Quả nhiên là thi rất tệ.

Xếp hạng của Trương Linh Nguyệt có lùi lại đôi chút, nhưng cô ấy có ưu điểm là tâm lý tốt, giờ ra chơi lại đến căng tin mua hai gói bánh quy gặm.

Không còn cách nào khác, lúc thi nghe bụng cô đột nhiên đau dữ dội, trong tai ù ù, cuối cùng chẳng nghe được gì.

Vừa hết tiết các bạn trong lớp ùa nhau đi ăn trưa.

Còn cô Vu Hồng thì gọi tên cô vào phòng làm việc: "Đường Dư, ngồi xuống đi, cô trò mình nói chuyện."

Ôi, đãi ngộ được uống trà trong phòng làm việc cũng chỉ đến vậy thôi.

Cô ấy xem qua một lượt bài thi của Đường Dư, nhắc nhở: "Bất kể em có theo con đường vũ công hay không thì hiện tại em vẫn chưa đến mức có thể thoát ly khỏi bài vở, hẳn là em hiểu rõ điều này trong lòng."

"Một năm học lớp 12 sắp tới rất quan trọng, thành tích của em hơi tụt lùi nhưng không phải là không thể cứu vãn được."

Đường Dư im lặng lắng nghe, bụng hơi đói, lúc này mới hối hận vì giờ ra chơi trước đã không ăn thêm mấy miếng bánh quy mà Trương Linh Nguyệt đưa.

Cô Vu Hồng nói thao thao bất tuyệt một hồi, cuối cùng dừng lại: "Thế này nhé, em đưa số điện thoại của phụ huynh cho cô, cô sẽ trao đổi với họ một chút."

Đường Dư: "..."

Thực ra, Tô Tuệ và Trình Bá Thành vẫn luôn phản đối chuyện cô học nhảy.

Không phải vì lý do gì khác mà là vì vụ tai nạn giao thông xảy ra khi cô tám tuổi, không chỉ khiến cô mất đi người thân yêu nhất mà di chứng để lại là chân cô cũng bị thương.

Bác sĩ khuyên rằng sau này nên hạn chế tham gia các hoạt động cường độ cao, bao gồm cả nhảy.

Giờ thì sẹo trên chân đã mờ đi nhiều, nhưng cứ đến những ngày mưa gió chỉ có Đường Dư mới hiểu rõ mức độ khó khăn khi cô tập luyện lớn hơn người khác rất nhiều.

Để lựa chọn tiếp tục theo con đường nhảy múa, Đường Dư đã mất rất lâu mới thuyết phục được Tô Tuệ đồng ý.

Nếu lần này kết quả thi tháng không tốt khiến thái độ của Tô Tuệ thay đổi hoàn toàn thì mọi nỗ lực trước đây của cô đều trở nên vô ích.

Cô Vu Hồng thúc giục: "Sao vậy?"

Đường Dư không chớp mắt nói dối: "Mẹ em đang bận, cô Vu, cô gọi cho bố em được không?"

Không còn cách nào khác, cô có vẻ ngoài thuần khiết dù là nói dối thì cũng khiến người khác dễ dàng tin tưởng.

Mọi chuyện ở trường của cô vẫn luôn liên lạc với Tô Tuệ, bao gồm cả việc gọi điện cho giáo viên, họp phụ huynh, cho nên cô Vu Hồng không biết giọng nói của Trình Bá Thành là chuyện bình thường.

Đường Dư báo một dãy số đó, cảm thấy tóc mình dựng đứng vì nói dối.

Giao diện cuộc gọi vang lên tiếng tút tút.

Lỡ như Trình Hoài Thứ không nghe máy thì kế hoạch của cô sẽ loạn hết cả lên.

Cô như đang ngồi trên đống lửa một lúc, giây tiếp theo đầu dây bên kia đã bắt máy.

Cô Vu Hồng mở lời thẳng thắn: "Alo, xin chào, có phải là phụ huynh của Đường Dư không?"

Không khí mùa hè oi bức, ánh nắng xuyên qua rèm cửa sổ không kéo chặt của phòng làm việc chiếu vào, tiếng ve kêu râm ran bên ngoài.

Cuối cùng, bên kia im lặng hồi lâu mới bình tĩnh nói: "Phải."

Giọng nói của Trình Hoài Thứ trầm ấm, qua điện thoại đặc điểm của giọng nói này càng rõ ràng hơn khiến người nghe thấy tê tê trong lòng.

Đường Dư thở phào nhẹ nhõm, đồng thời nắm chặt ngón tay hơn.

Cô Vu Hồng: "Là thế này, lần thi tháng này của Đường Dư thứ hạng tụt dốc rất nhiều, phụ huynh cần chú ý một chút xem có phải có yếu tố nào khác khiến em ấy sao nhãng việc học hay không..."

Dù cô Vu Hồng nói thế nào, Trình Hoài Thứ đều bày tỏ thái độ lắng nghe và phối hợp, khiến Đường Dư đứng ngồi không yên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc