Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đừng Gọi Anh Là Chú Nhỏ Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

Cũng tốt, Đường Dư nghĩ, nếu Trình Hoài Thứ không buông cô xuống, anh chắc chắn sẽ biết cô chỉ bị anh cõng một lúc thôi mà đã đỏ mặt như thế này.

Người đàn ông quỳ nửa gối xuống mép giường, sau đó cúi người về phía trước, động tác nhẹ nhàng đến vô hạn.

Đường Dư được đặt xuống chăn bông một cách vững vàng, đầu mũi cô toàn là mồ hôi, không biết tại sao lại nóng như vậy.

Cô gái lật người nằm lên chiếc ga giường màu xanh lam đậm, có thể thấy người đàn ông đang chống tay ở phía trên mình, đường viền hàm dưới thanh thoát gọn gàng, yết hầu hơi nhô lên trông rất là đẹp.

Mặc dù khoảng cách gần như vậy chỉ duy trì được trong chốc lát.

Trình Hoài Thứ thẳng lưng, lại trở về vẻ lạnh lùng thường ngày: "Đắp chăn vào."

Trong phòng không bật đèn, giữa màn đêm âm u, sự tồn tại của anh chính là áp lực vô hình.

"Nóng quá..." Đường Dư nhỏ giọng phản kháng, ngón tay thon nhỏ nắm chặt lấy chăn, nhất định không chịu kéo lên.

Nếu bây giờ Trình Hoài Thứ có thể nhìn thấy thì sẽ biết, sắc mặt cô đã đỏ bừng đến mức khó thở, lồng ngực cũng không ngừng phập phồng.

Ban đầu chỉ là một yêu cầu hợp lý, nhưng khi đến tai Trình Hoài Thứ lại tự động chuyển thành cô đang làm nũng với anh.

Cô bị sốt vì dầm mưa, thuộc loại cảm lạnh, ra chút mồ hôi sẽ có lợi cho việc hồi phục nhanh hơn.

Trình Hoài Thứ hạ giọng nói: "Dư Dư nghe lời."

Trên thực tế, câu nói đó của Trình Hoài Thứ không phải là câu ra lệnh, nhưng giống như mang theo sức mạnh mê hoặc lòng người, khiến tai Đường Dư mềm nhũn, sau đó tự động đắp chiếc chăn mỏng lên người.

Đây là lần đầu tiên Đường Dư được Trình Hoài Thứ gọi là Dư Dư, ngoài sự ngạc nhiên, trong lòng cô còn tràn ngập niềm vui khó tả.

Trước đây dường như có một lớp ngăn cách, anh không gọi cô là Đường Dư thì cũng là cháu gái.

Trình Hoài Thứ không biết, những người thân thiết đều thích gọi cô là Dư Dư.

Cô hơi được đằng chân lân đằng đầu hỏi: "Chú nhỏ, sau này chú có thể gọi cháu như vậy mãi không?"

Răng khẽ cắn vào môi dưới, mong chờ câu trả lời của anh.

"Dư Dư?" Giọng anh hơi cao lên, như đang phối hợp dỗ dành đứa trẻ.

Trước khi đi, Trình Hoài Thứ không quên dặn dò: "Uống thuốc đã rồi hẵng ngủ."

Vài phút sau, dì Lưu cũng lên tiếng lên lầu, đưa cho cô thuốc hạ sốt, tiện thể pha thêm thuốc giải cảm.

Thuốc hạ sốt có tác dụng trực tiếp là gây buồn ngủ, sau khi mí mắt díu lại, cô gái nhỏ cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ say.

Chăm sóc Đường Dư xong, Trình Hoài Thứ đi thẳng về phòng.

Trong phòng rất lạnh, thổi vào da mát rượi, nhưng không thể dập tắt được ngọn lửa vừa bùng cháy trong lòng anh.

Không phải chỉ là cõng đứa trẻ đó đi lại vài bước thôi sao?

Đường Dư rất nhẹ, cộng thêm thói quen tập luyện hàng ngày của anh, không thể nào khiến anh mệt được.

Đã không mệt, anh đổ nhiều mồ hôi như vậy là bị làm sao.

Trình Hoài Thứ cau mày, đi vào phòng tắm tắm lại lần nữa.

Nước lạnh xối xuống, người đàn ông có sống mũi rất cao, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, nước bắn ra tung toé, nhiều giọt nước theo cơ bụng săn chắc chảy xuống.

...

Dì Lưu vốn định xem cô đã tỉnh chưa, vừa thấy cô đã ngồi ở mép giường, vội vàng lo lắng hỏi: "Dư Dư, con hết sốt chưa?"

Cô đưa mu bàn tay áp lên trán, không thấy nóng chút nào, trước mắt cũng không thấy trời đất quay cuồng.

Đường Dư chớp chớp mắt: "Dì Lưu, có lẽ con hết sốt rồi."

Nhưng dì Lưu vẫn không yên tâm, kiểm tra lại nhiệt độ cho cô, kết quả hiển thị là 36,5 độ, lúc này dì Lưu mới hoàn toàn yên tâm.

"Dư Dư, con thay quần áo rồi xuống ăn cơm nhé, Trình thiếu gia cũng đến rồi."

"Anh Trình Húc ấy ạ?" Đường Dư lẩm bẩm, vẻ mặt nghi hoặc hỏi.

Dì Lưu là người nhìn Trình Húc lớn lên, cười tủm tỉm nói: "Tiểu Húc vẫn luôn rất để tâm đến Dư Dư."

Không chỉ dì Lưu, có thể nói cả nhà họ Trình đều nghĩ như vậy.

Đường Dư rũ hàng mi đen như lông quạ, che đi những suy nghĩ vụn vặt trong mắt.

Cô đương nhiên biết ơn nhà họ Trình, trong những ngày tháng đen tối nhất, cô gái nhỏ không có ai nương tựa đã có lại một mái ấm trọn vẹn.

Nhưng dù có biết ơn đến đâu, tình cảm của cô đối với Trình Húc vẫn luôn chỉ dừng lại ở mức độ người nhà.

Trên cầu thang, cô gái đang đi xuống có thân hình mảnh mai, có lẽ vì vừa mới khỏi bệnh nên sắc mặt còn trắng bệch, tuy nhiên đôi mắt nai vẫn sáng ngời.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc