Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Đừng Gọi Anh Là Chú Nhỏ Chương 1

Cài Đặt

Chương 1

Mùa mưa ở Giang Thành.

Khi Đường Dư chạy về biệt thự nhà họ Trình, bên ngoài trời đã tối sầm, đèn đuốc sáng trưng.

Cô cất ô, những giọt mưa rơi từ mặt ô hình vòm xuống tụ lại thành những vũng nước nhỏ.

Dì Lưu thấy cô cuối cùng cũng về đến nhà thì thở phào nhẹ nhõm, vừa vội vàng giúp cô nhận lấy cặp sách và ô vừa phàn nàn: "Thời tiết này thật sự khó chịu, vào mùa mưa chỗ nào cũng ẩm ướt."

Đường Dư nhận lấy khăn lau, tùy ý lau những giọt nước trên tóc mai, khuôn mặt trở nên trắng trẻo và tinh tế hơn.

Chưa kịp nói chuyện với dì Lưu, một bóng người đã lọt vào tầm mắt cô.

Đường Dư đứng ngơ ngác tại chỗ, lẩm bẩm nói: "Anh cả."

Trình Triệt đứng ở đầu cầu thang, đôi mắt đen ẩn dưới cặp kính gọng vàng sâu như mặt hồ: "Dư Dư, sao về muộn thế?"

Anh cả nhà họ Trình vốn không hay cười, trong ký ức của Đường Dư, anh không thường xuyên về nhà, mỗi lần về cũng chỉ hỏi thăm việc học của cô còn lại rất ít khi hỏi han.

Cô hơi nhướng đôi mi đen, thành thật báo cáo: "Em tập nhảy, hôm nay tập hơi muộn, lúc về đi ngang qua hiệu sách lại dành thời gian chọn vài cuốn sách giáo khoa."

"Lên lầu thay một bộ quần áo, lát nữa có tiệc gia đình." Trình Triệt liếc nhìn đồng hồ Hublox, đầy ẩn ý nói thêm: "Trình Húc sắp về rồi."

Đúng rồi, đối với những người nhà họ Trình mà nói, khi cô lớn lên sẽ phải gả cho Trình Húc.

Từ năm cô tám tuổi, gia đình gặp chuyện không may nên cô được gửi đến nhà họ Trình nuôi dưỡng, hai người là thanh mai trúc mã, nhìn thế nào cũng là một đôi trời sinh.

Đường Dư mím môi không nói gì.

Phòng của cô ở cuối cùng trên tầng hai của biệt thự, ngày thường ánh sáng rất tốt, phong cách trang trí cũng rất đẹp.

Bấy nhiêu năm nay, nhà họ Trình đối xử với cô con gái nuôi này tận tâm thế nào ngay cả người ngoài cũng có thể thấy được.

Những cuốn sách giáo khoa mới mua vẫn khô ráo nhờ cô che, cô đem chúng xếp ngay ngắn lên bàn.

Tiếp theo, Đường Dư đi vào phòng tắm thay bộ quần áo ướt.

Nước nóng chảy xuống từng giọt nhỏ, hơi lạnh trên người lập tức tan biến đi nhiều.

Trong gương mờ mịt thấp thoáng bóng dáng xinh đẹp của thiếu nữ.

Sau khi sấy khô tóc, mái tóc dài và mềm mại rủ xuống vai, mái tóc đen nhánh làm tôn lên làn da trắng như sứ của cô.

Vì anh cả đã dặn dò hôm nay có tiệc gia đình nên Đường Dư mở tủ quần áo, chọn một chiếc váy màu trắng dài đến đầu gối.

Kiểu dáng rất đơn giản, không có quá nhiều họa tiết, một chiếc đai buộc đơn giản tôn lên vòng eo thon thả.

Không lâu sau hành lang trên tầng hai truyền đến tiếng nói chuyện.

Có lẽ là Trình Húc đã về.

Đường Dư mở cửa ra thấy Trình Húc ướt như "chuột lột", những lọn tóc ướt đẫm phủ trên trán trông có vẻ hơi chật vật nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười lạc quan mặc cho những giọt mưa lăn xuống cằm.

Trình Triệt bình ổn giọng nói, lạnh lùng hỏi một câu: "Cứ thế này về không sợ bị cảm à?"

"Không phải là chỉ thị của anh cả sao, em không dám chậm trễ."

Trình Húc vừa nói đùa xong liền quay đầu nhìn thấy khuôn mặt không trang điểm của Đường Dư, đôi mắt của cô đọng nước trông vô cùng trong sáng và thuần khiết.

Trình Húc thấy mềm lòng muốn xoa đầu cô, kết quả bị Trình Triệt trừng mắt nhìn.

"Đã bao nhiêu tuổi rồi, chỉ biết bắt nạt em gái."

"Em có đâu?" Trình Húc nuốt nước bọt, cười đến nỗi rung vai, "Em vẫn đang cưng chiều Dư Dư đấy thôi."

Nói xong, anh ấy còn trẻ con tìm kiếm sự đồng tình: "Đúng không? Dư Dư?"

Đường Dư vô hại tố cáo: "Lúc nhỏ anh bắt nạt em cũng không ít đâu."

Cô bé tám tuổi nằm trong vũng máu, chất lỏng đỏ tươi nhuộm đỏ chiếc váy múa trắng tinh.

Cô bé dù có ngây thơ cũng biết rằng không còn bố mẹ là một bi kịch giống như chuyện trời sập xuống, chỉ có thể chôn chặt mọi nỗi buồn trong lòng, dần dần chấp nhận một gia đình mới, chỉ thỉnh thoảng trong cơn ác mộng nửa đêm cảnh tượng máu me khắp nơi sẽ khiến cô ngột ngạt đến mức không thở nổi.

Khi Đường Dư mới đến nhà họ Trình, cô khá nhút nhát và im lặng.

Khi còn nhỏ vì bố mẹ đi làm nên cô vẫn luôn sống ở nhà ông nội, sau khi ông nội mất cô mới đến Giang Thành.

Trên đường đón cô về nhà họ Trình, mọi thứ đã thay đổi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc