“1. Hấp; 2. Kho tàu/kho rim; 3. Chiên giòn.”
Ta giật mình ôm chặt lấy lũ gà:
“Ngươi là kiểu người chỉ biết nghĩ đến ăn uống đúng không! Gà này không phải để ăn!”
Ta thổi một tiếng còi:
“Cát Tường Cao Chiếu Thần Võ Oanh Thiên Bạo Long Đại Tướng Quân!”
Một con gà bước ra.
“QQNeiNei, Gà Ngon Đến Bất Ngờ!”
Con thứ hai bước ra.
Ta hào phóng vỗ vai hắn:
“Còn một con nữa, ngươi đặt tên đi.”
Hắn nhíu mày, hơi giật giật khóe mắt:
“Trẫm… ta không.”
“Được rồi! Ta Không!”
Con gà thứ ba xuất hiện.
Ta vui vẻ dắt lũ gà đi dạo, còn hắn thì nằm ườn dưới gốc cây, gương mặt đẹp tựa thần tiên, chân dài vắt chéo, hai tay khoanh lại hỏi ta:
“Kế hoạch của ngươi sao rồi? Đã làm ái phi chưa?”
Ta có chút bối rối:
“Thật ra vẫn chưa. Một là vì chim quá khó bắt, hai là vì Sở Tiêu vẫn chưa… lên giường với ta.”
Hắn lập tức nín thở, biểu cảm cứng đờ. Dường như không tin nổi ta lại nói thẳng ra như thế.
Ta tốt bụng bổ sung thêm:
“Là thế này, ta thấy trong sách xưa ghi lại, các ái phi cổ đại đều phải lên giường với hoàng đế. Nếu Sở Tiêu không lên giường với ta, thì ta không thể làm ái phi. Thế sao mà được.”
Không biết vì sao, từ cổ hắn đỏ ửng đến tận tai:
“Câm miệng! Không được nói mấy chuyện như thế.”
“Được thôi.”
Một lúc sau, hắn bình tĩnh lại, lạnh nhạt hỏi ta:
“Tại sao ngươi nhất định phải làm ái phi?”
Thật ra, khi còn ở Kỳ quốc, ta đã từng hỏi tể tướng câu này...
“Tể tướng, tại sao ta phải sang Sở quốc làm ái phi?”
“Diệp cô nương, bởi vì như vậy, cô sẽ đóng góp cho Kỳ quốc, khi cô nhìn lại cuộc đời mình, cô sẽ không hối hận vì đã lãng phí tuổi xuân, cũng sẽ không xấu hổ vì sống một cuộc đời tầm thường.”
“Tể tướng, ta không hiểu.”
“Diệp cô nương, bởi vì như thế, bệ hạ sẽ vui lòng.”
“Tể tướng, ta hiểu rồi. Khi nào chúng ta xuất phát?”
Ta trả lời cái người đẹp trai đó:
“Bởi vì nếu ta làm ái phi, Thận ca ca sẽ vui.”
Hắn nhướng một bên mày:
“Thận ca ca? Ngươi đang nói đến quốc vương Kỳ quốc, Kỳ Thận?”
Ta gật đầu, rồi bắt đầu kể cho hắn nghe câu chuyện của ta và Kỳ Thận.
Lần đầu tiên gặp Kỳ Thận, ta mới bảy tuổi, và đang bị người ta đè lên thớt của một tên đồ tể.
Khi ấy là thời loạn thế, nạn đói hoành hành, chuyện người ăn thịt người đã trở nên phổ biến.
Hơi nước sôi bỏng rát phả vào mặt ta, còn mũi dao của tên đồ tể lướt tới lướt lui trên cơ thể ta.
Chỉ trong tích tắc, một tia sáng bạc vụt qua, sợi dây trói ta lập tức bị chém đứt thành nhiều đoạn.
Ta ngẩng đầu lên, và đó là lúc ta thấy Kỳ Thận.
Hàng mày sắc lạnh, đôi mắt đen tuyền như hố sâu, nhìn người ta bằng ánh mắt vô cảm, rất ít khi để lộ bất kỳ cảm xúc gì.
Hắn cưỡi trên con ngựa cao lớn, bạch y, đai ngọc, thêu chìm hình rồng đồng, phong thái như thần tiên.
Khi đó, hắn chưa phải là quốc vương, chỉ là ngũ hoàng tử nhỏ tuổi nhất, được cưng chiều hết mực, vinh quang bao phủ. Hàng chục người vây quanh hắn, khiến hắn trở nên rực rỡ như một vị thần.
Ta thì đầu tóc lấm lem, bò lăn bò toài, nắm lấy vạt áo của hắn:
“Ca ca, ca ca, huynh dẫn ta đi theo với, ta rất chăm chỉ, sẽ làm được nhiều việc cho huynh!”
Năm đó Kỳ Thận mới mười tuổi, hắn lạnh lùng cúi mắt nhìn ta:
"...Ngươi tên gì?"
“Thảo dân tên là Diệp Khuynh.”
“Là chữ ‘Khuynh’ nào?”
“Bẩm, là ‘khuynh gia bại sản’ ạ, vì người ta nói thần chỉ là kẻ vô dụng, đáng bỏ đi.”
“Không đúng.” Hắn có chút bực bội.
Ta sợ đến nỗi đờ người, chỉ biết ngây ngốc nhìn hắn.
Hắn dùng vỏ kiếm ngọc trắng chạm vào trán ta, giọng nói lạnh lùng nhưng rõ ràng:
“Ngươi không phải loại côn trùng hèn hạ như người ta nói. Phải là ‘khuynh quốc khuynh thành’. Nhớ kỹ lời ta.”
Ta cứ ngẩn ngơ nhìn hắn,
Hắn quả thật là người tuyệt vời nhất, giỏi giang nhất, và đẹp trai nhất thế gian.
Ngày hôm đó, cô bé bảy tuổi là ta đã hạ quyết tâm suốt đời,
Đó là ta sẽ luôn theo đuổi Kỳ Thận, cho đến khi ta chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

