Thịt lợn vẫn giòn giòn, nước canh tuy màu nhạt nhưng rất đậm đà. “Ngon thật.” Cô nhả xương cá ra, không quên khen ngợi tay nghề của Hình Trạch. Hình Trạch liếc cô một cái, không nói gì.
Sau bữa ăn, Mục Thính Ngữ ngồi trên chiếc ghế đẩu ở cửa, chơi với con chó nhỏ một lúc. Hình Trạch rửa bát xong đi ra, đổ một ít sữa cho con chó, gọi một tiếng: “Tiểu Vũ, lại đây.” Con chó lạch bạch chạy tới.
Mục Thính Ngữ giật mình: “Nó, nó tên là Tiểu Ngữ à?” Có lẽ giọng điệu của cô quá kỳ lạ, Hình Trạch nhìn cô một cái: “Nhặt được nó vào một ngày mưa.”
Mục Thính Ngữ lúc này mới hiểu ra là “Tiểu Vũ” (小雨) chứ không phải “Tiểu Ngữ”(小语) . Cô cúi xuống sờ đầu con chó nhỏ mềm mượt, nó vẫy đuôi uống sữa, không thèm để ý đến cô.
“Tiểu Vũ.” Mục Thính Ngữ thử gọi một tiếng, trong lòng vẫn thấy kỳ lạ, không nhịn được cười. Con chó nghe thấy tên mình, ngẩng đầu lên khỏi bát, quệt miệng dính sữa vào tay Mục Thính Ngữ. Mục Thính Ngữ “á” lên một tiếng, đứng dậy vào nhà tìm khăn giấy.
Khi cô đi ra, thấy Hình Trạch đang dựng một chiếc xe đạp ở cửa, một tay nắm ghi đông, nghiêng đầu nhìn cô. Mục Thính Ngữ sững người, nghe anh hỏi: “Biết đi xe đạp không?”
“Biết ạ.” Cô gật đầu. Hình Trạch ra hiệu cho cô nắm lấy ghi đông, rồi quay người đi về phía cửa sau.
Một lúc sau, chiếc xe đạp đặt ở cửa sau cũng được đẩy ra. Mục Thính Ngữ chỉ vào chiếc xe dưới tay mình hỏi: “Đây cũng là xe của anh à?”
“Không. Của trưởng thôn.” Hình Trạch thấy cô ngạc nhiên, giải thích: “Ông ấy để không dùng.”
? Hình Trạch nhíu mày khó hiểu, đưa tay nhẹ nhàng kéo hàng rào, hàng rào lập tức “ken két” một tiếng mở ra. Anh bước vào, đóng hàng rào lại, đi về phía Mục Thính Ngữ đang rón rén thập thò bên ngoài tòa nhà nhỏ: “Sao không vào?” Mục Thính Ngữ nói khẽ: “Trong đó đang học.”
Qua lớp kính mờ và ố vàng, có thể thấy hơn chục đứa trẻ với độ tuổi khác nhau đang chen chúc trong phòng. Thầy giáo là một thanh niên trẻ tuổi, nét mặt còn non nớt, trắng trẻo, nụ cười rất thân thiện. Anh chỉ vào cái bảng đen xi măng giảng bài, trên đó là những phép toán cộng trừ đơn giản, giọng nói rất kiên nhẫn, nhưng những tiếng đáp lại ở dưới thì thưa thớt. Những đứa trẻ nhỏ hơn thì ngồi trên ghế nghiêng đầu rung chân, những đứa lớn hơn thì tự chơi bao cát và sỏi, cả lớp học tràn ngập không khí chán nản, buồn tẻ.
Bóng dáng cao lớn của Hình Trạch vừa đứng cạnh, lũ trẻ trong phòng lập tức chú ý đến anh, nhốn nháo cả lên. Mục Thính Ngữ mơ hồ nghe thấy mấy câu “Anh A Trạch”, “Anh A Trạch đến rồi”, bọn trẻ rõ ràng có chút phấn khích, nhưng lại có vẻ sợ Hình Trạch, không đứa nào dám đến gần cửa sổ.
Thầy giáo trong phòng vội vàng lau bụi phấn trên tay, đi ra ngoài: “Anh Hình, sao anh đến đây?” Hình Trạch “ừm” một tiếng nhàn nhạt, nghiêng người, để lộ Mục Thính Ngữ phía sau: “Đưa cô ấy qua đây.” Thầy giáo sững sờ một chút, rồi “à” một tiếng: “Cô là giáo viên tình nguyện mới đến đúng không?”
Mục Thính Ngữ mỉm cười vẫy tay với anh ta: “Đúng vậy, chào anh, tôi là Mục Thính Ngữ.” “Chào, chào cô,” thầy giáo lau tay vào quần áo, hình như định bắt tay nhưng lại thấy không phù hợp, đành cứng đờ lại, lắp bắp nói, “Tôi là Trang Nhậm.” Mục Thính Ngữ chớp mắt với anh ta, cười nói: “Đừng căng thẳng thế thầy Trang, tôi không đến để giành chén cơm của anh đâu.”
Cô định làm dịu không khí, ai ngờ Trang Nhậm lại càng căng thẳng hơn, vành tai đều đỏ lên: “Không, không… Cô đến để dạy học à?” Mục Thính Ngữ lắc đầu: “Tôi muốn tìm hiểu tình hình của các em trước, ừm… Tôi vào dự thính được không?” “Được, được ạ.”
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)