Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong đầu cô vô thức hiện lên hình ảnh anh lướt sóng trên biển chiều nay. Suy nghĩ bay bổng một lúc, cô bỗng thấy lướt sóng cũng khá thú vị, có lẽ nên tìm thời gian học thử.
Hình Trạch lau khô chiếc bát cuối cùng và cất vào tủ, dùng giẻ lau mặt bàn, rồi quay người đi về phía bàn ăn. Mục Thính Ngữ hoàn hồn, vội nói: “Tôi lau rồi mà.” Hình Trạch vẫn dùng giẻ lau lại một lượt.
Anh quay lại bồn rửa tay, rồi đi về phía cô, nhàn nhạt nói: “Tắt đèn đi.” Mục Thính Ngữ đáp lời, đi theo sau anh. Cô nhìn anh đi đến cửa, xách con chó nhỏ đang nằm sấp lên, cho vào lồng trong nhà, khóa cửa lớn, rồi lên lầu.
Anh đến tầng hai, nhưng không đi lên nữa, đi thẳng vào một căn phòng khác ở tầng hai, bật đèn, ra hiệu cho cô: “Đây là nhà vệ sinh. Giấy vệ sinh trong tủ, khăn tắm là đồ mới chưa dùng, có nước nóng để tắm vòi sen.” Mục Thính Ngữ đáp lời rất nhanh: “Vâng.”
Có điều kiện như vậy, cô đã rất hài lòng rồi. Ban đầu cô đã chuẩn bị tinh thần không có nhà vệ sinh, phải đun nước bằng ấm để tắm. Hình Trạch không nói gì nữa, đi lên tầng trên.
Mục Thính Ngữ mang hết đồ dùng vệ sinh cá nhân vào nhà vệ sinh, khóa cửa và tắm. Khi mặc đồ ngủ chuẩn bị sấy tóc, cô lại không tìm thấy máy sấy.
Tóc cô hơi dài, nếu để khô tự nhiên có lẽ phải đến sáng mai, nhưng đi ngủ khi tóc còn ướt sẽ bị đau đầu. Cô do dự một chút, rồi đi đến cầu thang, cẩn thận không bước lên bậc nào, hướng về phía tầng ba gọi: “Anh Hình! Anh…”
Gọi được nửa chừng, cô lại nhớ ra phải đổi cách xưng hô, nên gọi lại: “Hình Trạch!”
Tầng ba im lặng như tờ. Cô nắm lấy tay vịn, rướn người về phía trước, gọi thêm vài tiếng nữa.
Khi cô đang nghĩ không biết có nên chạy xuống lầu, ra ban công gọi không, thì trên lầu truyền đến tiếng mở cửa. Tiếng bước chân và giọng nói của Hình Trạch vang lên cùng lúc: “Chuyện gì?”
“Nhà có máy sấy tóc không, tôi tìm dưới lầu không thấy!” Hình Trạch khựng lại, vừa đi về phía phòng chứa đồ vừa nói: “Đợi một chút.”
Mục Thính Ngữ cất cao giọng đáp: “Vâng ạ!”
Trong phòng chứa đồ có quá nhiều thứ, anh lục tung cả buổi, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc máy sấy phủ bụi ở một góc. Anh tiện tay lấy khăn cũ lau qua, cắm điện thử, vẫn dùng được.
Anh đến chỗ cầu thang, thấy Mục Thính Ngữ mặc đồ ngủ đứng ở bậc thang thấp nhất, tóc ướt sũng, ngước đầu nhìn mình đầy mong mỏi.
Cô chỉ nhìn, chân không nhúc nhích, giọng nói giòn tan. “Tìm thấy rồi ạ? Cảm ơn anh!”
Anh bước xuống cầu thang, đưa máy sấy cho cô. Chỉ nghe Mục Thính Ngữ hỏi: “Hình Trạch, có thể thêm WeChat không?”
Hình Trạch khựng tay lại. Mục Thính Ngữ nói: “Tôi gọi anh mãi anh mới nghe thấy, lần sau có việc gì tôi sẽ nhắn tin WeChat cho anh luôn, tiện hơn.”
Giọng cô có chút giọng mũi, nghe rất mềm mại. Hình Trạch im lặng vài giây, rồi hiếm hoi giải thích một câu: “Vừa nãy đang đeo tai nghe nên không nghe thấy.”
Mục Thính Ngữ “Ồ” một tiếng, rồi hỏi tiếp: “Thêm được không ạ?” Hình Trạch lấy điện thoại ra, mở mã QR WeChat.
Mục Thính Ngữ quét mã, thêm bạn xong thì ngẩng đầu lên: “Cảm ơn anh nha, làm phiền anh rồi!” Nói xong, cô cầm máy sấy, lẹt quẹt dép lê đi vào nhà vệ sinh, chẳng mấy chốc đã vang lên tiếng “ù ù” của máy sấy tóc.
Hình Trạch đứng ở cầu thang, cảm thấy rất không quen với những âm thanh bất ngờ xuất hiện trong nhà. Anh nhìn vào điện thoại, có một yêu cầu kết bạn mới.
Anh nhấp vào, ảnh đại diện là một con mèo hoạt hình nghiêng đầu, tên là “Không nghe”, trông khá trẻ con. Anh rủ mắt, đưa ngón tay nhấp đồng ý.
Mục Thính Ngữ sấy tóc xong đi ra, thấy yêu cầu kết bạn đã được chấp nhận. Cô nhấp vào đổi tên ghi chú, rồi tiện tay vào xem vòng bạn bè một chút.
Bên trong không có gì cả, quả nhiên rất đúng với tính cách của anh.
Cô vào phòng khóa cửa lại, lấy một cái cốc sứ trong vali ra, treo lên tay nắm cửa, rồi đẩy ghế ra chặn cửa lại.
“Ting” một tiếng, điện thoại cô hiện lên một tin nhắn. Cô nhìn thấy là tin của Thiều Nguyệt gửi đến.
Thiều Nguyệt: Cậu đến chưa, có chỗ ở chưa?
Cô gõ lách tách trả lời.
Không nghe: Đến rồi, có rồi.
Không nghe: Chỗ này đẹp lắm.
Thiều Nguyệt: Thế à? Cậu nhớ tự lo an toàn nhé.
Có vẻ Thiều Nguyệt vừa từ phòng thí nghiệm ra, Mục Thính Ngữ gửi một biểu tượng cảm xúc [mèo con xoa đầu].
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


