Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hình Trạch nhìn ra ngoài trời tối đen như mực, giọng nói có phần lạnh lùng: “Tôi đã nói là không được lên tầng ba rồi mà?”
Mục Thính Ngữ sững lại, nghe ra sự bực bội ẩn chứa trong giọng nói của anh. Cô phản ứng rất nhanh, thành thật xin lỗi: “Thật xin lỗi, lần sau sẽ không thế nữa ạ.” Hình Trạch nhìn chằm chằm cô, giọng nói trầm xuống: “Vì cô sống ở đây, nên phải tuân thủ quy tắc của tôi. Những chỗ khác cô tùy ý, nhưng tôi không muốn thấy cô ở tầng ba thêm lần nào nữa.”
Mục Thính Ngữ đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của anh, gật đầu: “Vâng.” Quả nhiên ra ngoài chơi bời lâu ngày sẽ trở nên đắc ý quên cả trời đất, cô tự phê bình mình trong lòng.
Có vẻ Hình Trạch là một người có ranh giới rất rõ ràng, đã ở nhờ nhà người khác thì không thể làm mất lòng chủ nhà được. Giọng cô mang theo chút ý xoa dịu và yếu thế, nghe rất dịu dàng: “Hình tiên sinh, tôi xin lỗi, mấy tháng tới sẽ làm phiền anh rồi. Tôi trả tiền thuê nhà trước nhé.”
Hình Trạch rủ mắt nhìn cô, nhả ra hai chữ: “Không cần.” Mục Thính Ngữ không muốn nợ ân tình, nên kiên quyết nói: “Phải trả chứ ạ.”
Hình Trạch nhíu mày định mở miệng, thì một tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi. Anh nghe máy, giọng Tiểu Bình vồn vã truyền đến từ ống nghe: “Hình Trạch! Anh gặp cô Mục chưa!! Điện thoại cô ấy gọi không được!!”
Anh "ừ" một tiếng nhạt nhẽo.
“Vậy thì tốt rồi! Tôi bên này còn đang bận không về được, anh dẫn cô ấy đi ăn cơm đi!! Lần sau tôi mang một hũ rượu qua cho anh!!” Mục Thính Ngữ đứng yên một bên, thấy vẻ mặt Hình Trạch dịu đi một chút, lại "ừ" một tiếng.
Tiểu Bình lại hỏi: “Ồ đúng rồi, cô ấy chắc không lên tầng ba của anh đâu nhỉ? Hôm nay tôi bận quá, quên dặn cô ấy chuyện này rồi.” “…”
Hình Trạch ngước mắt nhìn Mục Thính Ngữ, cô đáp lại anh một nụ cười mắt cong cong. Anh nói vào điện thoại: “Biết rồi, cúp máy đây.”
“Ấy…” Bên kia chưa kịp nói gì đã bị cúp ngang.
Hình Trạch cất điện thoại, nhìn về phía cô: “Sao vừa nãy không giải thích?” “Giải thích gì ạ?” Mục Thính Ngữ nghiêng đầu.
“…”
“À, anh nói chuyện không được lên tầng ba hả?” Mục Thính Ngữ trông rất vô hại, cười nói, “Vốn dĩ là tôi đã mạo phạm, anh không vui là chuyện bình thường. Hơn nữa chị Tiểu Bình bận rộn như vậy còn lo cho tôi bao nhiêu thứ, đồ trong phòng cũng rất đầy đủ, tôi rất cảm ơn chị ấy, nên không cần giải thích nhiều đâu. À, tôi cũng rất cảm ơn lòng tốt của anh đã cho tôi ở nhờ, tôi sẽ cố gắng không làm phiền anh.” Cô tự cho rằng những lời này của mình không chê vào đâu được, không có bất kỳ điểm nào để trách móc.
Vẻ mặt của Hình Trạch dường như lại sầm xuống, nhưng quả nhiên anh không trách cô nữa, xoay người ra khỏi phòng. Cùng với tiếng bước chân xuống cầu thang, giọng nói của anh nhàn nhạt vọng lên: “Mười phút nữa xuống lầu ăn cơm.”
Mục Thính Ngữ đáp lời, ban đầu định về phòng, nhưng thấy chán nên đi theo Hình Trạch xuống thẳng tầng một. Thấy anh xách cái giỏ rau đặt ở cầu thang vào bếp.
Mục Thính Ngữ đi theo sau, đứng ở cửa tò mò thò đầu vào. Cô thấy anh lấy ra một túi thịt lợn, một túi tôm còn sống đang nhảy nhót, một túi mì khô, và một vài loại rau mà cô không gọi tên được.
Người đàn ông vừa mới mắng cô xong, nhưng cô chẳng bị ảnh hưởng chút nào, tò mò hỏi anh: “Đây là rau gì vậy?” Trông khác lạ quá, cô chưa từng thấy bao giờ.
Hình Trạch đứng trước bàn bếp, không quay đầu lại đáp: “Ngọn bí.”
Ồ. Mắt cô sáng lên, bước vào bếp, đứng cách Hình Trạch hai mét.
Hình Trạch không nhìn cô, chuyên tâm sơ chế nguyên liệu. Mục Thính Ngữ thấy anh không đuổi mình đi, bèn tiến lại gần hơn một chút, tò mò nhìn hình dáng của lá rau, theo bản năng đưa tay sờ điện thoại muốn chụp ảnh.
Chạm phải khoảng không. Cô không muốn lên lầu lấy, đành đứng nhìn Hình Trạch làm việc.
Chưa xem được bao lâu, cô hỏi: “Tôi giúp một tay được không?” Hình Trạch nghiêng đầu nhìn cô một cái.
Mục Thính Ngữ cố gắng thuyết phục: “Tôi giúp anh rửa rau nhé?” Hình Trạch không nói gì, Mục Thính Ngữ coi như anh đã đồng ý, xắn tay áo lấy rau vào bồn rửa.
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)