Tay nghề nấu nướng của Mục Thính Ngữ tuy chưa đạt đến trình độ của Hình Trạch, nhưng làm các món bột thì cô rất giỏi, các loại bánh bao, sủi cảo, bánh mì, bánh rán đều không thành vấn đề. Ít nhất thì tốc độ gói bánh bao của Hình Trạch chắc chắn không bằng cô!
Cô tự múc cho mình một bát cháo, rồi cắn một miếng bánh bao xá xíu, vừa định ngồi xuống bàn ăn, thì cửa chính đột nhiên mở ra. Cô giật mình, tay run lên, vội vàng đặt bát xuống cho vững, nhìn ra cửa.
Ngoài trời nắng chói chang, chiếu vào trong nhà qua cánh cửa mở rộng. Hình Trạch đứng ngược sáng ở cửa, mặc một bộ đồ thể thao màu đen, trên đầu còn vắt một chiếc khăn trắng, trông như vừa mới tập thể dục về.
Mục Thính Ngữ vẫn còn đang ngậm bánh bao xá xíu trong miệng, phản ứng vài giây, vội lấy tay giữ lại, ngọng nghịu nói: “Sao anh lại về từ bên ngoài?” Tóc Hình Trạch còn vương hơi nước, khuôn mặt góc cạnh tuấn tú, nghe vậy nhướng mày: “Chứ phải về từ đâu?”
Trong phòng ngủ nướng, tỉnh dậy xuống lầu nhìn thấy bữa sáng mình dậy sớm khổ cực làm, rồi khen ngợi mình nhiệt liệt và công nhận sự chăm chỉ của mình chứ sao. Mục Thính Ngữ thầm nghĩ trong lòng, hứng thú vơi đi quá nửa, cầm muỗng chọc chọc vào bát cháo.
Để cháo đặc hơn, cô còn cố tình nấu lâu hơn một chút, đứng bên bếp mắt nhìn không chớp, sợ không cẩn thận lại cháy. Ngoài cháo rau xanh, cô còn biết cháo thịt nạc trứng bắc thảo, cháo khoai lang, cháo đậu xanh… Đợi cô sưu tầm đủ nguyên liệu, nhất định phải cho Hình Trạch thấy thực đơn phong phú của mình, để anh phải thật lòng khen ngợi cô.
Hình Trạch nói: “Lần sau tôi làm là được rồi.” Mục Thính Ngữ nhanh nhạy ngẩng đầu: “Anh thấy không ngon à?”
Biểu cảm của Hình Trạch hiếm hoi có chút thay đổi, dường như bất lực: “…Không có.” Mục Thính Ngữ lẩm bẩm: “Vậy mà anh cứ giành làm.” Đỉnh đầu cô gái xịu xuống, Hình Trạch đành nói: “Tôi chạy bộ buổi sáng mỗi ngày, sau khi tập xong thì tiện thể làm bữa sáng luôn.”
Mục Thính Ngữ hỏi: “Anh dậy lúc mấy giờ?” “Sáu giờ.” Mỗi ngày chạy bộ hai tiếng, đúng là tự giác thật. Mục Thính Ngữ liếc nhìn anh.
Hình Trạch mặc bộ đồ thể thao khá bó, chất liệu vải co giãn màu đen làm nổi bật bờ vai rộng và vòng eo thon của anh, vóc dáng còn đẹp hơn cả một số người mẫu cơ bắp mà Mục Thính Ngữ đã từng vẽ. Cô vội vàng dời mắt đi, không lên tiếng.
Cắm đầu húp vài muỗng cháo, cô lại nghe Hình Trạch hỏi: “Lát nữa đi học à?” “Vâng.”
“Mấy giờ tan học?” “Ưm?” Mục Thính Ngữ ngẩng đầu, “Tôi quên hỏi rồi.” Hình Trạch vừa định nói gì đó, cô đã rút một tờ khăn giấy lau miệng, giọng nói trong trẻo: “Xin lỗi anh nhé, anh cứ làm theo lịch ăn của mình đi. Nếu tôi chưa về thì anh giữ ấm giúp tôi nhé, cảm ơn anh!”
Động tác của Hình Trạch khựng lại: “Biết đường không?” “Biết chứ!” Mục Thính Ngữ húp hết cháo trong mấy ngụm, đứng dậy mang bát đũa của mình đến bồn rửa, lớn tiếng đảm bảo: “Lần này tôi tuyệt đối sẽ không lạc đường! Yên tâm đi, sẽ không để anh đến đón đâu!”
Hình Trạch nghiêng người nhìn cô. Mục Thính Ngữ nhanh chóng rửa xong bát đũa, vẩy vẩy nước trên tay, cười với anh: “Tôi đi đây!” Hình Trạch chậm rãi “ừm” một tiếng.
Đám trẻ con này có cá tính hơn Mục Thính Ngữ tưởng tượng. Trước khi đến đây cô đã tìm hiểu, mang theo một ít văn phòng phẩm và những cuốn sách tranh thú vị để tặng chúng, với mục đích là khơi dậy hứng thú học tập, nhưng chúng có vẻ thích làm thủ công hơn. Vừa học được nửa buổi, một trong số những cuốn sách tranh cô mang đến đã tan tành, trở thành đủ loại giấy gấp thủ công trong tay chúng, những cục tẩy mới tinh cũng bị thước kẻ cắt thành đủ hình thù kỳ dị.
Giờ giải lao, Mục Thính Ngữ ngồi xổm xuống, nhìn món đồ chơi nhỏ dính đầy bùn đất trong tay một cậu bé, tò mò hỏi: “Cái này là gì thế?” Cậu bé xòe tay ra, cho cô nhìn rõ hơn: “Kiếm ạ.”
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

