Nếu cô hiện tại đã trở thành Triệu Đào Hoa, cô nhất định phải ngăn cản loại sự tình này phát sinh.
Thấy con gái nhỏ cũng muốn đi theo, Chu Minh Lan cũng không ngăn cản, người họ Triệu bọn họ chính là không sợ trời không sợ đất, cho dù toàn thôn đều đang chê cười bọn họ thì bọn họ cũng không sợ!“Anh hai của con cùng một cái đức hạnh giống con, làm việc gì cũng đều do xúc động, nóng tính, cái chân kia của hắn còn chưa nhanh nhẹn, khỏi hẳn, vạn nhất lần này lại bị thương thì làm sao chỉnh được? Thật là tức chết mẹ!”Đôi lông mày Triệu Đào Hoa hơi chau lại, cô vẫn luôn theo sát phía sau Chu Minh Lan.
Cô chỉ hy vọng Triệu Chính Nam không làm cho cái chân mình bị thương nặng thêm một lần nữa.
Giờ phút này ở sân đập lúa của thôn, Triệu Chính Nam đen trầm khuôn mặt gắt gao nhìn chăm chú vào một nam nhân đứng đối diện mình.
Hắn giống như một con báo vận sức chờ đợi đúng thời điểm sẽ hành động, làm cho toàn bộ người ở đây đều có cảm giác áp bách.
Thẩm Thiên Bách không tự giác được mà nuốt nuốt nước miếng, khuôn mặt hắn ta vốn trắng nõn thì bây giờ lại càng tái nhợt thêm.
Hắn nghĩ đến kiếp trước chính mình không thiếu bị ăn nắm tay của đối phương mà lặng lẽ lui về phía sau vài bước, tính toán không muốn cứng đối cứng, “Anh Nam, chúng ta có thể bình tĩnh nói chuyện được không, tôi cùng Đào Hoa chia tay trong hòa bình, anh không cần đến mức như vậy.
”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
