Thẩm Diệc vừa mỉm cười vẫy tay chào rồi đi về phía ao sen.
Lục tiểu thư không chỉ ngốc nghếch mà còn có bệnh sợ xã hội, chỉ cần nói đến chỗ đông người thì nàng ta thường sẽ không đi.
Thẩm Diệc cũng chỉ muốn tự mình đi dạo mà thôi.
Thuyết kinh cần cả một buổi sáng, hôm nay ở đây cả ngày, cho nên Thẩm Diệc yên tâm tùy ý đi xa hơn một chút.
Thẩm Diệc ra ngoài không nhiều, thường thì lão phu nhân ra ngoài muốn dẫn theo cháu gái sẽ dẫn theo nàng. Thể hiện sự độ lượng của mình đại khái là vậy.
Hàn thị đương nhiên sẽ không dẫn theo nàng.
Cho nên đối với Thanh Liên Tự này, Thẩm Diệc vẫn là lần đầu tiên đến, tự nhiên vẫn có chút cảm giác mới lạ.
Không biết bất giác đã đi càng lúc càng hẻo lánh, đương nhiên nàng cũng cố ý, chỗ đông người cũng chẳng có gì thú vị.
Đi qua một bụi hoa cỏ, lại vượt qua giả sơn, liền nghe thấy một số âm thanh.
Thẩm Diệc nhìn lại, liền thấy phía trước có bốn người.
Toàn là nam tử.
Nam tử quay lưng về phía nàng mặc một thân cẩm bào, kim quan búi tóc, nhìn một cái là biết xuất thân không tệ.
Trước mặt hắn là một nam nhân đang quỳ, ước chừng ba bốn mươi tuổi, để râu.
Nam nhân để râu này, lại bị hai nam nhân khác phản trói hai tay đè quỳ xuống.
Thẩm Diệc dừng chân, kéo Hồng Lộ đứng lại nấp sau giả sơn.
Hồng Lộ sợ đến mặt cắt không còn giọt máu.
"Công tử, hắn không chịu nhận". Một nam nhân nói.
"Ha, không sao, nhận hay không nhận cũng đều là một chuyện tốt". Một giọng nói trong trẻo dễ nghe truyền đến.
Thẩm Diệc nhìn qua khe hở của giả sơn, vừa vặn nhìn thấy nam nhân kia cúi đầu khom lưng.
Còn nam nhân có râu kia thì đang ôm chặt cổ ngã sấp xuống đất, máu đỏ tươi trào ra khắp nơi.
Hồng Lộ bên này không nhìn thấy gì, thấy sắc mặt Thẩm Diệc thay đổi, nàng ta định hỏi. Thẩm Diệc liền ngăn nàng ta lại. Hồng Lộ cũng hiểu chuyện, vội vàng ngậm miệng gật đầu.
Bên kia, nam nhân mặc áo gấm nói: "Ném xa một chút, đạo tràng của thần tiên, tốt nhất là đừng nên vấy bẩn".
"Vâng". Hai người thị vệ kéo lấy mắt cá chân của nam nhân kia lôi đi, máu trên cổ vẫn chảy, phun ra khắp nơi. Nam nhân kia rõ ràng vẫn còn sống, nhưng bị thương ở dây thanh quản, không thể kêu được.
Một tay ôm cổ, một tay quơ quào muốn cố định mình trên mặt đất, nhưng rốt cuộc cũng vô dụng, vẫn bị kéo đi như một con thú vừa bị săn.
Thẩm Diệc cứ thế mà nhìn chằm chằm vào cảnh tượng này.
Nói thật, tận mắt nhìn thấy cảnh giết người, không thể không sợ, nhưng nàng cũng không vội vàng bỏ chạy.
Đợi đến khi nam nhân có râu bị kéo đi xa, Thẩm Diệc nghe thấy giọng nói dễ nghe kia nói: "Ra đây đi, lấp ló nơi đó làm gì?"
Hồng Lộ giật mình.
Thẩm Diệc định thần lại, nắm chặt tay Hồng Lộ, ra hiệu cho nàng ta rằng nàng sẽ ra ngoài. Hồng Lộ kinh hãi muốn kéo nàng, bị Thẩm Diệc trừng mắt nhìn một cái liền không dám động đậy.
Thẩm Diệc hít một hơi thật sâu mới bước ra ngoài. Mặc dù thế giới này khác với thế giới mà nàng từng biết, giết người dường như cũng không phải là chuyện gì đặc biệt đáng ngạc nhiên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)