Giọng Triệu Đường tuy nhẹ, nhưng trong màn trướng vẫn nghe rõ.
Dứt lời, Lăng y nữ bắt đầu hành động.
Nàng bắt đầu từ chân.
Hạ Trúc vừa nói Lăng y nữ sức lực dồi dào, quả nhiên đến khi tay nàng đặt lên người, Triệu Đường mới cảm nhận được lực đạo kia không chỉ mạnh, mà còn rất khéo léo, khiến nàng cảm thấy vô cùng dễ chịu.
Tay Lăng y nữ hầu như chỉ dừng trên lớp áo ngủ của nàng, chỉ đôi lúc mới chạm nhẹ lên da thịt.
Triệu Đường nhận ra tay y rất lạnh, thô ráp và chai sần.
Lạnh đến vậy, mỗi lần chạm vào liền khiến Triệu Đường rùng mình.
Lăng y nữ quả nhiên rất cẩn thận. Mỗi khi nàng rùng mình, y nữ liền thu tay lại, kéo áo ngủ xuống, tiếp tục xoa bóp qua lớp vải mềm mại.
Dưới lớp áo ngủ ôm sát người ấy, là thân thể của Trưởng công chúa Dụ Hoa cao quý nhất của nước Triệu. Làn da mềm mại, trắng mịn như ngọc.
Nàng đã nằm bất động suốt bảy năm, không thấy ánh mặt trời. Dù vậy, nơi tay chân và cổ vẫn lộ ra nước da trắng trẻo.
Mặt mày nàng khẽ cúi xuống, mơ hồ, như mộng như ảo.
Khoác trên mình chiếc áo ngủ màu trắng ngà, nàng tựa như một tiểu thư nhà lành, yếu ớt, dịu dàng, hoàn toàn không thấy vẻ sắc sảo hay cao ngạo.
Đẹp đến mức khiến người nhìn sinh ra cảm giác khó tả – vừa muốn gìn giữ, lại vừa muốn phá vỡ.
“Từ nay về sau ngươi chuyển đến phủ công chúa ở. Ở đây không vất vả như Thái Y Viện, sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều, chỉ là…”
“A!”
Triệu Đường bỗng khẽ kêu lên một tiếng, mồ hôi lạnh túa ra đầy trán.
Là do Lăng y nữ bất ngờ dùng lực, nắm lấy cổ chân nàng rồi ấn ép chân nàng xuống sát eo. Triệu Đường như nghe thấy cả tiếng xương kêu răng rắc, đau đến thấu tim.
Nàng chỉ bật ra một tiếng, nhưng Lăng y nữ vẫn không dừng tay. Tiếp theo là một chuỗi động tác khiến nàng đau tới mức muốn ngất, Triệu Đường chỉ còn biết cắn răng chịu đựng.
Hạ Trúc bị tiếng kêu của Trưởng công chúa dọa cho hoảng hốt, nhưng không dám tự ý vén màn, chỉ đứng ngoài vội vã hỏi:
“Điện hạ, người sao vậy?”
“Không sao…” Triệu Đường cố gắng trả lời, giọng nàng khản đặc vì đau, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Quả thực như Hạ Trúc nói, nàng toát rất nhiều mồ hôi, đến mức quần áo ướt sũng, có chút dễ chịu hơn. Nhưng đau đớn quá mức khiến nàng không phân rõ đó là mồ hôi nóng hay mồ hôi lạnh nữa.
Nàng không nói gì thêm, Lăng y nữ liền tiếp tục. Sau khi xoa bóp tay chân xong, lại lật cả người nàng lại.
Triệu Đường nằm sấp trên đệm, để đôi tay lạnh băng ấy xoa lên thắt lưng…
Trên người vẫn còn vết đau, nàng không khóc, không gọi, chỉ khẽ run lên từng hồi.
Đầu gối lên gối dài, tóc nàng ướt đẫm mồ hôi, cả người vừa đau vừa mệt, thở dốc từng nhịp. Lúc bị ấn lên lưng, lực đạo của Lăng y nữ vẫn mạnh như cũ, nhưng có lẽ vì đã quen, Triệu Đường dần dần chịu đựng được.
Nàng cần nỗi đau này, để cảm thấy mình còn đang tồn tại.
Không biết đã qua bao lâu, giữa đêm khuya yên tĩnh, Triệu Đường cảm thấy có một bàn tay gạt nhẹ tóc ướt trên trán mình.
Bàn tay ấy thô ráp và lạnh lẽo, không giống tay của Nguyễn Nương dịu dàng ấm áp. Mùi thuốc nồng đậm bao phủ lấy nàng, khiến nàng bất giác nhớ đến mùi thơm mềm mại từ người Nguyễn Nương, cuối cùng không kìm được bật khóc nức nở trong mộng.
Hạ Trúc lặng lẽ canh giữ bên ngoài, coi như mình chẳng nghe thấy gì cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


