Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Dụ Hoa Trưởng Công Chúa Chương 28: Xiêm Y(1)

Cài Đặt

Chương 28: Xiêm Y(1)

Cấm vệ trưởng đánh xe đi chưa được hai dặm đã gặp đội cấm vệ quân đang đuổi theo từ phía đối diện.

Lúc Tô Thu bắt cóc Trưởng công chúa, Cấm vệ trưởng bị ép làm người đánh xe ra khỏi cung, đoàn người của Tiêu Hồi đang định đuổi theo để tùy cơ ứng biến. Đúng lúc đó, họ nhìn thấy Trần Hoài Tị từ một con đường khác trong cung đi ra.

Khi vào triều, các quan không được mang theo gia nhân. Vậy mà phía sau Nhiếp Chính Vương thân hình cao lớn lại có một tiểu thái giám của Ngự Thiện Phòng đang xách cho ngài ấy một hộp thức ăn. Ngài ấy đang thong dong bước về phía trước, hiển nhiên vẫn chưa biết chuyện gì vừa xảy ra.

Tô Thu vô cùng hung hãn, đám cấm vệ quân lấy đông địch ít mà vẫn không khống chế được hắn. Bây giờ dù có đuổi theo thì có thể làm gì được hắn?

Đối với Tiêu Hồi mà nói, Trần Hoài Tị xuất hiện thật đúng lúc. Hắn đang định giải thích sự việc cho ngài ấy thì Vương Thông đã gào lên cứu mạng, vội vàng nói: “Trần đại nhân, Trưởng công chúa đã bị tên họ Tô kia bắt đi rồi, vừa mới ra khỏi cung, mạng của nô tài…”

Lời còn chưa dứt, sắc mặt Trần Hoài Tị lập tức biến đổi, khiến Vương Thông sợ đến mức phải quỳ rạp xuống.

Lò than bạc tiết trong xe đã sớm lụi tàn. Thứ này vốn quý giá, số lượng lại ít, cần phải trông coi cẩn thận. Vừa rồi có Tô Thu nằm đè lên, Triệu Đường không những không thấy lạnh mà còn toát hết mồ hôi.

Bây giờ hắn đã chết, nàng đã an toàn, nhưng ngược lại nàng lại thấy lạnh.

Khoang xe rất rộng, Hạ Trúc vẫn còn hôn mê ở một góc, còn thi thể của Tô Thu nằm bên cạnh nàng.

Trần Hoài Tị nhìn nàng, nhưng trong đáy mắt không hề có tình cảm hay dục vọng, cũng không thở hổn hển như Tô Thu.

So với lúc họ đối mặt nhau trên triều cách đây không lâu, cũng không khác biệt là mấy.

Vẫn là cái nhìn dò xét, đánh giá và quan sát.

Triệu Đường hỏi hắn đã nhìn rõ chưa, hắn cũng không trả lời. Nghe nói người này đã ở trong quân đội nhiều năm, vào triều cũng đã mấy năm. Thủ đoạn hơn người, quyền lực ngút trời. Người như vậy, lẽ ra phải là người rất biết cách xử lý tình huống mới đúng. Cớ sao, hắn chẳng lẽ định cứ nhìn ta mãi như vậy, mặc kệ ta trong bộ dạng này sao?

“Trần đại nhân, hiện giờ y phục của ta không chỉnh tề. Người bình thường dù không nói lời an ủi hỏi han, cũng nên khoác cho ta một chiếc áo chứ.” Triệu Đường tạm cho rằng hắn không biết cách cư xử, “Làm phiền ngài, tìm giúp trong tủ xem có quần áo sạch không, lấy cho ta đắp tạm đã.”

Nàng thực sự không muốn đối mặt với hắn trong tình cảnh này. Huống hồ, áo khoác và chăn của nàng đều đã dính máu của Tô Thu. Tiếng cười và hơi thở hổn hển của hắn vẫn còn văng vẳng bên tai… Tất cả những vật vô tri trong xe này, bao gồm cả chiếc xe này, sau khi trở về, nàng đều sẽ vứt bỏ hết.

Cũng may Trần Hoài Tị không hoàn toàn là một khúc gỗ, vẫn còn để vị Trưởng công chúa này vào mắt, quả nhiên hắn đã di chuyển và tìm kiếm trong xe.

Chỉ là tìm chưa được bao lâu, hắn đã dừng lại: “Không có bất kỳ quần áo nào.”

Trong tủ có khăn tay, mứt quả, lá trà, than củi, còn có nước suối sạch chuyên dùng để pha trà, một chiếc bếp lò và vài món đồ lặt vặt, nhưng tuyệt nhiên không có xiêm y hay chăn.

Hạ Trúc đã lấy hết chăn ra dùng, hơn nữa đường vào cung vốn ngắn, nên căn bản không chuẩn bị đồ dự phòng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc