Bức rèm ngọc ba tầng nặng trĩu, Triệu Hàng phải dùng hết sức mới vén lên được một góc, nghiêng đầu cười với Triệu Đường.
Phía sau tấm rèm nhiếp chính, chiếc ghế đặt ở góc nghiêng của long ỷ, nửa khuất vào trong vách điện. Trong điện chỉ còn lại ba vị quan viên, nhìn về phía Trưởng công chúa, cũng chỉ thấy được nửa bóng người của nàng.
Nàng vận một bộ trường bào đỏ thẫm, từ eo trở xuống là tấm chăn dài bằng lông hồ ly trắng muốt rủ xuống tận mặt đất. Mái tóc đen như mây chỉ dùng một dải lụa đỏ buộc cao, không hề có trâm cài trang sức. Nàng lười nhác, mệt mỏi tựa vào lưng ghế, đôi bàn tay ngọc ngà thon dài đặt trên tấm chăn lông hồ ly, làn da trắng còn nổi bật hơn cả màu lông trắng muốt ấy.
Mái tóc đen, làn da trắng và hồng bào ấy, hòa cùng làn khói lượn lờ từ những ngọn đuốc, trông sâu thẳm mà tĩnh mịch, trong khoảnh khắc khiến người ta cảm thấy nàng không giống người thường.
Trương Bồi Nguyên nhìn đến ngẩn người, quả đúng là "nữ thập bát biến", Trưởng công chúa mấy năm trước tuy cũng là mỹ nhân, nhưng tuyệt không có được khí chất mong manh như bây giờ.
Hành động vén rèm của Triệu Hàng không ai ngờ tới, ngay cả Triệu Đường cũng thoáng chút kinh ngạc.
Hắn hỏi nàng có ngột ngạt không, lại thấy Dụ Hoa Trưởng công chúa khẽ cong đuôi mắt, từ tốn mỉm cười: "Bệ hạ, ta không sao."
Triệu Hàng không tin: "Đuốc đốt lên, trẫm ở bên ngoài còn thấy ngột ngạt. Hay là sau này đừng buông rèm nữa, a tỷ còn có thể nhìn rõ người bên ngoài..."
Bức rèm bị hắn lay động mạnh, vật này rất nặng, nếu va vào mặt Triệu Hàng thì thật không hay... Vương Hỉ liền ra hiệu cho nội thị xung quanh: "Vậy bọn nô tài sẽ cho tháo rèm xuống ngay."
Nàng có thể thấy người khác, thì người khác cũng có thể thấy nàng.
"Không cần như thế," Triệu Đường rũ mắt, nhìn đôi tay không thể cử động của mình, "Buổi chầu kéo dài, ta ở đây nghỉ ngơi một chút cũng tốt."
"A tỷ rất mệt sao?" Triệu Hàng nhìn sắc mặt nàng, quả thực có vài phần mỏi mệt, "Là trẫm sơ suất, a tỷ vẫn cần phải tĩnh dưỡng, thượng triều ồn ào, dễ sinh phiền muộn, đúng là có rèm che sẽ yên tĩnh hơn."
Nghe vậy, Vương Hỉ liền xua tay, cho các nội thị lui xuống.
Triệu Hàng bên này buông rèm, một mình vào nói chuyện với Dụ Hoa Trưởng công chúa, các đại thần chỉ có thể nhìn thấy bức rèm dày che kín.
Hạ Trúc và Vương Thông từ bên trong lui ra, rồi lại che thêm một lớp rèm nữa ở bên ngoài.
Như vậy, người bên ngoài sẽ không thể nghe được cuộc trò chuyện bên trong.
Trong điện, Trương Bồi Nguyên không còn kiêng dè gì, lại liếc nhìn Trần Hoài Tị bên cạnh với ánh mắt đầy ẩn ý.
Vị Nhiếp Chính Vương vô cùng trẻ tuổi này vẫn đứng đó với dáng vẻ khí định thần nhàn như một nhà sư nhập định, Trương Bồi Nguyên không khỏi hừ lạnh một tiếng cho hả giận.
Trần Hoài Tị không có phản ứng gì, nhưng Tiêu Hồi lại cảm thấy vị Trương đại nhân này thật khó hiểu: "Chẳng hay mũi của Trương đại nhân không được khỏe chăng? Tình cờ hạ quan có quen một vị đại phu, hay là sau buổi chầu hạ quan đưa ngài đến xem thử?"
Trương Bồi Nguyên lại "xì" một tiếng: "Câm miệng!"
...
Sau khi đỡ nàng ngồi lại vững vàng, Triệu Hàng mới thở phào nhẹ nhõm: "Chỉ là a tỷ, tỷ đã tỉnh lại rồi thì không được kén ăn nữa, phải ăn nhiều một chút cho có da có thịt."
Thực ra bài vở mà Trương Bồi Nguyên giao vẫn còn quá ít, Triệu Đường tựa vào chiếc gối mới được hắn nhét vào, nhắm mắt lại: "Vừa rồi trên triều, Bệ hạ đã đối đáp rất tốt."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)