Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Chưởng quầy tiễn hai người ra tận xe ngựa, nụ cười vẫn chưa tắt. Người như nàng, giờ chính là “mỏ vàng” của hắn.

Tam Thất ôm ngân phiếu trong lòng, vui mừng không giấu được: “Cô nương, bạc chúng ta tích cũng không ít đâu. Tính ra mấy năm nay cũng được mấy ngàn lượng rồi.”

Nàng đếm lại lần nữa, rồi cẩn thận cất kỹ trong ngực. Những tờ ngân phiếu này đều là do cô nương nhà nàng từng nét từng chữ viết ra, từng đêm thâu sáng đèn mới có được.

Ngọc Sanh khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, trong lòng lại dâng lên một tiếng thở dài.

“Vẫn chưa đủ.”

Số bạc nàng có, cho dù vét sạch, cũng khó lòng chuộc nổi tự do cho bản thân.

Nàng hiểu rõ tính Tần ma ma, nếu trước đó có người trả tám ngàn lượng để mua nàng, thì chỉ chờ nàng vừa qua tuổi cập kê, ma ma nhất định sẽ bán nàng đi không do dự.

Gặp được Hạ Văn Hiên vốn chỉ là chuyện tình cờ, nhưng nửa năm qua, nàng cố tình vun đắp, từng chút một dẫn dắt hắn vào cái bẫy dịu dàng của mình.

Người ấy tính tình tốt, lại là con vợ lẽ của Tri phủ, đối với nàng mà nói, đã là một mối duyên hiếm có.

Nửa năm qua, hai người qua lại lặng lẽ, nay đã đến lúc quyết định.

Hoặc là Hạ Văn Hiên sẽ giữ lời hứa, đón nàng vào phủ khi nàng cập kê. Khi ấy, những tờ ngân phiếu này sẽ trở thành vốn liếng tự tin của nàng.

Nhưng nếu hắn thất hứa, thì số bạc kia sẽ là con đường sống duy nhất.

“Hiện giờ mới chưa được bốn ngàn lượng.” Ngọc Sanh đan chặt tay trong tay áo, giọng buồn buồn thở dài.

Trước đây, nàng từng nghĩ ngần ấy đã đủ để mua chuộc tự do. Nhưng nay, khi nghe giá tám ngàn lượng, nàng mới hiểu ra, số tiền mình vất vả tích cóp suốt bao năm vẫn chưa được một nửa.

Tam Thất thấy cô nương trầm ngâm, liền vội vỗ tay an ủi: “Cô nương đừng lo, Hạ thiếu gia thật lòng với người mà. Nhất định sẽ không phụ người đâu.”

Ngọc Sanh khẽ tựa đầu lên gối dựa, lông mi run nhẹ: “Chỉ mong là vậy.”

Xe ngựa chạy vun vút trên con đường lát đá. Gió lạnh từ ngoài ùa vào, vén nhẹ màn xe.

Tam Thất chống cằm nhìn ra ngoài, vừa thấy hàng hồ lô mứt đường bên đường, ánh mắt nàng vô tình lướt qua một người, liền lập tức bật dậy hét to: “Dừng... dừng xe! Mau dừng xe lại!

Ngọc Sanh khẽ chớp mi, Tam Thất lập tức vén màn xe, chỉ ra ngoài cho nàng xem: “Cô nương, người kia có phải là Hạ thiếu gia không?”

Trước cửa tửu lâu, xe ngựa của Hạ phủ dừng lại ở đó. Hạ Văn Hiên đang đứng bên cạnh xe ngựa, dáng người cao thẳng, quay lưng về phía nàng, dường như đang trò chuyện cùng một cô nương đối diện.

Ngọc Sanh ở ngay phía đối diện, nên vừa khéo thấy rõ dung mạo của cô nương kia.

Cô nương ấy có dung nhan đoan trang dịu dàng, dáng vẻ tiểu thư khuê các, xinh đẹp khiến người khác không khỏi xiêu lòng. Lúc này, nàng ta cúi đầu e lệ, ánh mắt mang theo vài phần ngượng ngùng, trong mắt là vẻ ngưỡng mộ không giấu được. Không biết Hạ Văn Hiên vừa nói gì, nhưng chỉ thấy gương mặt nàng ta thoáng chốc ửng đỏ.

“Đi thôi.” Ngọc Sanh nhìn một lát rồi hạ màn xe xuống.

“Cô nương...” Tam Thất dè dặt nhìn nàng, giọng nhỏ nhẹ: “Người đừng thương tâm.”

Ngọc Sanh khẽ lắc đầu: “Ta không thương tâm.”

Bên ngoài, người đánh xe vừa quất roi, con ngựa đột nhiên hí vang, lùi về sau mấy bước. Xe ngựa của Hạ Văn Hiên ở phía đối diện cũng bị hoảng, lập tức vang lên tiếng ngựa kêu đáp lại.

Nghe tiếng động, Hạ Văn Hiên quay đầu nhìn, thoáng chốc liền nhận ra chiếc xe ngựa quen thuộc ấy.

Hắn sững người, rồi vội vàng cáo từ cô nương trước mặt, bước nhanh về phía xe ngựa của Ngọc Sanh.

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, trong lòng Ngọc Sanh lại dâng lên vài phần xấu hổ.

“Lần trước ta mượn mấy quyển sách trong thư trai, lần này vừa hay mang trả.”

Ngọc Sanh khẽ nâng mắt nhìn về phía trước. Cô nương lúc nãy vẫn đứng ở chỗ cũ, giờ đang hướng ánh mắt về phía này. Nàng nhẹ giọng nói: “Công tử còn có việc, ta không quấy rầy nữa.”

Hạ Văn Hiên mím môi, dường như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

Ánh mắt hắn thoáng nhìn về phía sau, gương mặt mang theo vài phần khẩn trương. Thế nhưng khi nhìn thấy gương mặt bình tĩnh của Ngọc Sanh, lời muốn nói lại nghẹn nơi cổ họng.

“Mồng mười tháng giêng, ta sẽ đợi nàng trước cửa Nguyệt Lâu.” Hắn cắn nhẹ môi, rồi nói tiếp, giọng có phần gấp gáp: “Sinh nhật nàng sắp đến rồi, chúng ta cùng đi chọn lễ vật.”

Thấy Ngọc Sanh khẽ gật đầu rồi buông màn xe xuống, Hạ Văn Hiên vẫn đứng tại chỗ, gương mặt ngây ngẩn, khóe môi không kìm được mà nở nụ cười.

“Thiếu gia.” Mãi đến khi xe ngựa đi xa, gã sai vặt phía sau mới tiến lên, thấp giọng nhắc nhở: “Giang tiểu thư vẫn đang chờ ngài.”

Ý cười trên mặt Hạ Văn Hiên thoáng chốc cứng lại. Hắn cúi đầu, khẽ nói: “Ngươi nói với nàng, ta sẽ không đồng ý hôn sự này.”

Ánh mắt hắn dõi theo chiếc xe ngựa vừa khuất bóng, trong giọng nói thấp trầm đầy kiên định và áy náy: “Ta đã có người muốn cưới.”

Tâm tình phấn chấn, Hạ Văn Hiên trở về phủ. Nhưng vừa vào đến nơi, cả Hạ phủ đã được giăng đèn kết hoa, hỉ khí tràn ngập khắp nơi.

Nhìn khắp nơi đều là chữ hỉ đỏ rực, sắc mặt hắn thoáng chốc trở nên trắng bệch. Hắn vội bước xuống xe, chạy thẳng đến thư phòng. Không kịp để nô tài thông báo, hắn đã xông vào: “Phụ thân!”

Trong thư phòng, Hạ Tùng Văn đang đứng trước án thư luyện chữ. Thấy hắn, ông chẳng hề tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ phất tay bảo đám nô tài lui ra ngoài. Khi cửa phòng khép lại, ông mới nghiêm giọng quát: “Không biết phép tắc gì cả!”

“Phụ thân, trong phủ... sao lại có nhiều hỉ tự như vậy?”

“Ngươi và Giang tiểu thư tháng này thành hôn.” Hạ Tùng Văn nói, nét chữ trên giấy vẫn như rồng bay phượng múa.

Hạ Văn Hiên chưa kịp mở miệng, bút trong tay ông đã dừng lại.

Ánh mắt nghiêm nghị của Hạ Tùng Văn nhìn thẳng vào hắn: “Nếu ngươi không cưới, thì phụ thân ngươi chỉ còn con đường tìm đến cái chết.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc