Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

“Hắn đâu phải không biết đường.” Ngọc Sanh bật cười lạnh, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hít một hơi thật sâu: “Hắn cố ý tách ngươi ra, giở trò điệu hổ ly sơn.”

“Cố ý?” Tam Thất giật mình, giọng cao hẳn lên: “Cô... cô nương, điệu hổ ly sơn là gì?”

Ngọc Sanh giơ tay bóp nhẹ giữa mày, đem chuyện đêm qua kể lại một lượt.

Tam Thất nghe xong thì tức đến mức suýt nhảy dựng lên: “Là kẻ nào lòng dạ độc ác như vậy, dám giở trò hại cô nương?”

Ngọc Sanh không đáp, chỉ cúi đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, vẻ mặt đầy bực bội. Tam Thất thì loay hoay giúp nàng thay xiêm y.

“Cô nương...”

Cuối cùng, Tam Thất nâng chiếc đai lưng lên, nhìn ánh ngọc lấp lánh, nhỏ giọng hỏi: “Thứ này nên xử lý thế nào?”

“Cứ để đó.”

Ngọc Sanh nhìn vật ấy, chỉ thấy đau đầu. Nàng nhận lấy chiếc đai ngọc, xoay xoay trong tay, suýt nữa muốn ném thẳng ra ngoài cửa sổ.

Viên ngọc nằm gọn trong lòng bàn tay, trắng mịn như sương, ấm áp như hơi thở người. Một khối nguyên vẹn, không chút tì vết. Đến cả Tam Thất cũng biết, đây là vật quý hiếm khó gặp trong đời. Ngọc Sanh sao lại không nhận ra?

Nghĩ đến gương mặt kia, nụ cười như có như không, nàng có mười lá gan cũng không dám tùy tiện ném đi như vậy.

Nắm trong tay hồi lâu, cuối cùng nàng đành thở dài, bảo Tam Thất: “Ngày mai ta tìm cơ hội... mang trả lại.”

...

Vương Toàn xưa nay làm việc luôn nhanh nhẹn, ông đứng nguyên tại chỗ, nhìn Ngọc Sanh bình an bước vào sân viện rồi mới quay về.

“Đưa người đến nơi rồi à?”

Trong phòng, Trần Trác đang đánh cờ, một tay cầm quân đen, một tay cầm quân trắng. Nghe tiếng cửa khép lại, hắn thuận miệng hỏi một câu.

“Điện hạ yên tâm, nô tài tận mắt thấy cô nương đã vào phòng.”

Nói đến đây, Vương Toàn khẽ ngẩng đầu, lén đánh giá chủ tử của mình. Thái tử năm nay vừa hơn hai mươi, đúng độ tuổi “nhược quán”, đã sớm thành hôn với Thái tử phi được bảy năm.

Nghĩ đến đây, Vương Toàn lại nhớ đến gương mặt của cô nương ấy, cảm thấy cũng không có gì quá đặc biệt. Nhưng điện hạ vốn là người kín đáo, từ khi đến Dương Châu đến nay, bên cạnh chưa từng để ai hầu hạ. Vậy mà hôm nay lại dành sự quan tâm đặc biệt cho nàng, hiển nhiên là đã có ý để tâm.

Huống hồ, hầu hạ điện hạ đã nhiều năm, ông hiểu rõ người như thế nào mới hợp ý hắn. Cô nương ấy dung mạo dịu dàng, dáng người mảnh mai như liễu rũ, hoàn toàn đúng với sở thích của điện hạ.

Cũng chẳng trách điện hạ lại đối đãi với nàng khác hẳn người thường.

“Nếu điện hạ thật sự có lòng, sao không nói một tiếng với Hạ đại nhân, đưa người ấy về?”

Vương Toàn vừa nghĩ đến cảnh khi nãy, trong lòng không khỏi lo lắng. Cô nương kia dường như có mối quan hệ thân thiết với công tử nhà họ Hạ.

Thái tử rõ ràng đã nảy lòng riêng. Nếu không sớm ra tay, e rằng sẽ chậm mất một bước.

“Ngươi vội cái gì?”

Trần Trác vẫn chăm chú nhìn bàn cờ, không buồn ngẩng đầu. Giọng nói bình thản, nhưng từng chữ lại mang theo áp lực: “Đưa người đi rồi, chỉ nhìn thấy chút chuyện đó thôi sao? Nói kỹ hơn xem nào.”

Vương Toàn gãi đầu cười, giọng đầy cung kính: “Nô tài biết, có giấu gì cũng không qua mắt được điện hạ. Lúc đưa cô nương đến nơi, nô tài thấy công tử nhà họ Hạ đang đứng dưới mái hiên.”

“À, tuyết lớn như thế mà còn đứng ngây ra chờ, xem ra đúng là thật lòng rồi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc