Có lẽ đang bận rộn nên Tống Sở Nhân chưa kịp phản hồi. Anh cẩn thận cất gọn hai cuốn sổ đỏ vào túi áo, rồi quay sang nhìn cô gái bên cạnh - người dường như vẫn chưa ý thức được sự thay đổi lớn lao trong mối quan hệ giữa hai người. "Em định bao giờ mới thông báo cho chị Giai Hân biết?"
Chu Uẩn bỗng chốc thấy chột dạ. Đây là lần đầu tiên trong đời cô dám làm cái chuyện "tiền trảm hậu tấu" tày đình thế này. Cô đoán chắc chị gái sẽ không giận đâu, nhưng kiểu gì cũng sẽ bị mắng cho một trận te tua vì cái tội không thèm bàn bạc trước.
"Để... để vài hôm nữa đi anh." Đợi cô vắt óc nghĩ ra cách nào nói cho êm tai, để không bị chị Giai Hân mắng té tát thì hẵng hay.
Tống Thời Cẩn nghiêm giọng: "Nên nói sớm thì hơn, anh sẽ đi cùng em." Trên hành trình đi đến quyết định kết hôn này, Tống Thời Cẩn thừa nhận bản thân chẳng hề quang minh chính đại chút nào. Những toan tính ích kỷ, sự chiếm hữu đã lấn át hoàn toàn lý trí của anh. Chính vì vậy, trong quãng đời còn lại, thứ duy nhất anh có thể đem ra để bù đắp, đền đáp cho cô chính là toàn bộ tình cảm chân thành, sâu đậm nhất của mình.
Chu Uẩn ngây thơ, đơn thuần, chỉ coi mối quan hệ này như một sự trao đổi đồng giá sau khi đã tính toán thiệt hơn. Nhưng hiển nhiên, Tống Thời Cẩn không bao giờ chấp nhận một mối quan hệ hời hợt, mỏng manh như thế. Những gì anh khao khát, những gì anh mong muốn có được, còn lớn lao hơn gấp trăm ngàn lần.
...
Lớp son bóng lấp lánh trên môi Chu Uẩn cuối cùng cũng yên vị trong miệng Tống Thời Cẩn. Cô bị hôn đến mức đôi mắt ngập nước, mờ mịt, những ngón tay bám víu lấy cổ áo anh siết chặt đến mức trắng bệch. "Tống... Tống Thời Cẩn..." Cô nức nở gọi tên anh trong vô thức.
"Anh đây," Anh say đắm ngắm nhìn vẻ mặt rối bời, mơ màng của Chu Uẩn, khẽ cắn nhẹ lên đầu lưỡi cô một cái rồi lùi lại một chút: "Đến lượt em."
Mới hôm nào còn là một "tấm chiếu mới" lơ ngơ như cô, vậy mà giờ đây, Tống Thời Cẩn đã nghiễm nhiên trở thành một người thầy lão luyện, kiên nhẫn hướng dẫn, thúc ép cô học cách chủ động trong chuyện thân mật này.
Dù đã được anh "kèm cặp" không biết bao nhiêu lần, nhưng kỹ năng hôn của Chu Uẩn vẫn cứ lóng ngóng, vụng về như thuở ban đầu. Tất nhiên, đối với Tống Thời Cẩn, chỉ cần được chạm vào cô đã là một sự tận hưởng tuyệt vời rồi. Thế nhưng, việc trao lại quyền chủ động cho cô, được nhìn thấy dáng vẻ e thẹn, lúng túng nhưng vẫn cố gắng bày tỏ tình cảm với mình, lại mang đến cho anh một khoái cảm mãnh liệt, vượt xa khỏi giới hạn của sự "tận hưởng" đơn thuần.
Chu Uẩn bị hôn đến choáng váng cả đầu óc, còn chưa kịp định thần lại, bản năng đã tự động vâng lời anh răm rắp. Cô ngoan ngoãn ngước mắt nhìn anh một cái, vòng tay ôm cổ anh rồi chủ động áp sát lại gần. Bắt chước theo những động tác quen thuộc của anh, đầu tiên, cô vươn chiếc lưỡi đinh hương khẽ liếm nhẹ lên môi Tống Thời Cẩn, rồi lại tinh nghịch cắn nhẹ một cái. Khi cảm nhận được bàn tay đang ôm eo mình bỗng nhiên siết chặt lại, cô mới can đảm đưa đầu lưỡi lách qua kẽ môi, tiến sâu vào bên trong khoang miệng anh.
Tống Thời Cẩn nhắm nghiền mắt lại. Trái ngược hoàn toàn với những nụ hôn cuồng nhiệt, vồ vập, mang tính chiếm đoạt mãnh liệt của anh, những cử chỉ của Chu Uẩn lại vô cùng nhẹ nhàng, rụt rè như đang dò dẫm, thăm dò. Chỉ cần đầu lưỡi hai người vừa chạm nhẹ vào nhau, cô đã vội vã muốn rụt về ngay lập tức. "Đừng chạy," Anh đưa tay giữ chặt lấy gáy Chu Uẩn, chất giọng vốn đã trầm ấm nay lại càng thêm khàn đặc, khêu gợi: "Em học giỏi lắm."
Được anh khen, toàn thân Chu Uẩn mềm nhũn như cọng bún, hai tay vô lực trượt dần xuống dưới, vô tình sượt qua những khối cơ bụng săn chắc, nổi cộm của anh. Cú chạm vô tình ấy khiến Tống Thời Cẩn bất ngờ khom gập người lại. Hôn mãi, hôn mãi, đến cuối cùng chẳng biết từ lúc nào, hai cơ thể đã dán chặt lấy nhau không kẽ hở. Chu Uẩn ngoan ngoãn nằm ngoan trong vòng tay anh, áp đầu lên khuôn ngực vạm vỡ, lắng nghe nhịp đập cuồng nhiệt, mãnh liệt từ trái tim anh.
Tống Thời Cẩn bế bổng cô lên, đặt cô ngồi xuống ghế sofa, rồi ân cần rót cho cô một cốc nước. Chu Uẩn ngại ngùng không dám ngẩng đầu lên, chỉ cúi gằm mặt nhấp từng ngụm nước nhỏ. Anh âu yếm ngắm nhìn đỉnh đầu nhỏ bé của cô, hắng giọng dịu dàng hỏi: "Anh dọn sang ở chung với em được không?" "Đồ đạc của anh ít lắm, không chiếm nhiều diện tích đâu."
"Dạ được," Chu Uẩn đáp nhỏ lý nhí: "Vợ chồng thì phải sống chung một nhà mà."
Họ đâu phải là kết hôn giả, hơn nữa, Chu Uẩn cũng chẳng hề có ý định thay chồng như thay áo. Giấy chứng nhận cũng đã cầm trên tay rồi, chuyện dọn về sống chung là lẽ đương nhiên. Việc này Chu Uẩn đã lường trước từ trước khi đi đăng ký kết hôn rồi.
Được vợ gật đầu cái rụp, Tống Thời Cẩn nhanh chóng quay về thu dọn đồ đạc mang sang nhà cô. Đúng như lời anh nói, đồ đạc cá nhân của anh ít ỏi đến đáng thương. Vài chiếc áo sơ mi, nếu không nhìn màu sắc thì thiết kế chẳng khác gì nhau là mấy; vài chiếc quần âu với phong cách na ná nhau. Ban đầu Chu Uẩn còn định dọn dẹp, nhường hẳn một nửa tủ quần áo cho anh. Ai ngờ, anh chỉ dùng chưa đến một phần mười cái không gian rộng lớn đó. Nhìn mấy bộ quần áo gam màu đen trắng tẻ nhạt của anh nằm lọt thỏm giữa những chiếc váy vóc, áo hai dây rực rỡ sắc màu của mình, Chu Uẩn không nhịn được mà phải liếc nhìn thêm vài lần.
Molly vẫy đuôi rối rít, lắc lư cái mông bự lạch bạch chạy theo anh sang nhà mới. Miệng nó còn ngậm chặt mấy món đồ chơi yêu thích, thỏa mãn ném phịch xuống tấm thảm giữa phòng khách, rồi lại ton ton chạy biến vào phòng ngủ của Chu Uẩn. Tống Thời Cẩn lẳng lặng xách cái ổ nệm của nó từ trong phòng ngủ ra, đặt lại ngoài phòng khách. Nhưng anh vừa mới quay lưng đi, Molly đã lạch bạch ngậm cái ổ to bự chảng, chật vật lôi lại vào phòng ngủ. "Molly," Tống Thời Cẩn quay phắt lại, trừng mắt nhìn nó: "Để lại chỗ cũ mau." Molly làm ngơ lời anh, chạy lại chỗ Chu Uẩn, cọ cọ cái mũi ươn ướt vào chân cô, rên rỉ ỉ ôi đầy uất ức.
Một người một chó, ai cũng hiểu rõ trong cái nhà này ai mới là người dễ mềm lòng nhất. Quả nhiên, Chu Uẩn không đành lòng nhìn bộ dạng đáng thương của nó: "Không sao đâu anh, cứ để nó nằm trong phòng ngủ với tụi mình cũng được mà."
Tống Thời Cẩn liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý: "Anh thì không bận tâm đâu."
Chu Uẩn định bụng buột miệng "Em cũng không bận tâm", nhưng vừa chạm phải ánh mắt sâu thẳm, rực lửa của anh, cô bỗng chốc nhận ra điều gì đó. Lúng túng, ngập ngừng một lúc, cuối cùng câu nói ấy đành phải nuốt ngược vào trong. Và thế là, cô bé Molly tội nghiệp đành phải cắn răng ngậm ngùi chấp nhận việc chiếc ổ thân yêu của mình bị đày ra ngoài phòng khách.
Buổi chiều, Tống Thời Cẩn phải đến trường họp. Chu Uẩn ngồi ngoài phòng khách cắm cúi chỉnh sửa video, Molly nằm kề bên ngủ say sưa, ngửa cả bốn chân lên trời. Cái điệu bộ ngộ nghĩnh ấy khiến Chu Uẩn cứ chốc chốc lại không nhịn được phải quay sang ngắm nghía, tiện tay lôi điện thoại ra nháy liên tục chục kiểu ảnh lưu làm kỷ niệm.
Cô liền gửi tấm ảnh đó cho Tô Ý.
Đang định đặt điện thoại xuống thì màn hình bỗng sáng lên, hiện số gọi đến của Lâm Mặc Nhiên.
Chu Uẩn chần chừ mất một giây, nhưng sực nhớ lời chị gái nói rằng cậu ta hình như đang có bạn gái, thế là cô liền bắt máy.
Cô luôn có cái tật là cứ lúc nóng giận lên là thốt ra những lời tuyệt tình, chẳng hạn như câu "Từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ quản chuyện của cậu nữa", nhưng rồi sau đó lại quên béng đi mất.
"Nhiên Nhiên."
Đã lâu lắm rồi mới lại nghe thấy cô gọi mình bằng cái biệt danh thân thuộc ấy, nhưng Lâm Mặc Nhiên lại chẳng cảm thấy vui vẻ gì cho cam.
Bởi vì chị cô đã báo tin cậu có bạn gái nên cô mới chịu nghe điện thoại, mới dùng lại cái giọng điệu thân mật ấy để gọi cậu, đúng không?
Thấy đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, Chu Uẩn đâm ra khó hiểu: "Sao thế, cậu không nói gì à?"
Hay là cậu ta lỡ tay bấm nhầm, hoặc lại uống say rồi?
Cô vừa mới nhíu mày thì đã nghe thấy giọng Lâm Mặc Nhiên vang lên: "Công thức làm món tôm rang muối tiêu lần trước dì làm, dì còn giữ không?"
"Cả món cá hồng xíu nữa. Mấy hôm nữa là sinh nhật bạn gái cháu, cháu định tự tay làm cho cô ấy ăn."
Trong ấn tượng của Chu Uẩn, Lâm Mặc Nhiên đích thị là một vị thiếu gia "ngậm thìa vàng", đến cả việc úp bát mì gói cũng lóng ngóng.
Thế mà bây giờ cậu ta lại sẵn sàng xắn tay áo vào bếp học nấu ăn vì bạn gái. Xem ra lần này là yêu thật lòng rồi đây.
Cô mừng rỡ ra mặt: "Có chứ, lát nữa tôi viết lại gửi cho cậu nha."
"Vâng."
Nghe được sự vui mừng lộ rõ trong giọng nói của cô, lồng ngực Lâm Mặc Nhiên càng thêm nghẹn đắng, bức bối.
Nhưng cậu ta vẫn nhớ như in lời khuyên của bạn bè, phải ngoan ngoãn giấu nhẹm đi thứ tình cảm đơn phương đó, ít nhất thì trước mắt phải đưa mối quan hệ giữa cậu ta và Chu Uẩn trở về như xưa đã.
Cậu ta nghiến răng, cố kìm nén giọng điệu của mình: "Chuyện lần trước... cháu xin lỗi. Sau này sẽ không như vậy nữa đâu."
"Không sao đâu," Chu Uẩn đáp: "Cậu chỉ là nhất thời nhầm lẫn thôi mà."
Lâm Mặc Nhiên chắc chắn chỉ là nhất thời hồ đồ thôi. Cậu ta ít tiếp xúc với con gái, được nghỉ là cứ ru rú ở nhà, ra ngoài thì cũng chỉ đi chơi với đám bạn thân. Hồi đó cô cũng chưa từng nghe nói cậu ta qua lại với cô gái nào.
Thế nên, khi bước qua tuổi dậy thì ẩm ương, việc cậu ta ngộ nhận sự ỷ lại, gắn bó với một người luôn chăm sóc, sống chung dưới một mái nhà như Chu Uẩn thành tình yêu cũng là điều dễ hiểu.
Đến lúc gặp được người thực sự khiến trái tim mình rung động, cậu ta tự khắc sẽ nhận ra thứ tình cảm dành cho cô lúc trước hoàn toàn không phải là tình yêu.
Chu Uẩn thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng.
Cúp điện thoại, cô cẩn thận viết lại công thức hai món cá hồng xíu và tôm rang muối tiêu thật chi tiết. Nhớ lại chuyện Lâm Mặc Nhiên chưa từng bén mảng đến bếp núc, những khái niệm như "một ít muối", "chút xíu đường" chắc chắn sẽ làm khó cậu ta. Thế nên, cô còn ghi chú cẩn thận đến mức phải dùng loại thìa to cỡ nào để đong gia vị.
Gửi công thức xong, cô còn ân cần dặn dò: "Nếu có bước nào không hiểu thì cứ nhắn tin hỏi tôi nhé."
Lâm Mặc Nhiên chỉ đáp lại vỏn vẹn một câu "Phức tạp quá" rồi xắn tay áo vào bếp thực hành.
Mới loay hoay được một nửa, cậu ta lại gọi video cho Chu Uẩn. Cô liếc nhìn màn hình rồi ấn nghe.
Lâm Mặc Nhiên đang đứng tần ngần trong bếp, nhìn chằm chằm vào con cá còn đang quẫy đạp tanh tách với vẻ mặt bó tay toàn tập: "Sao nó không giống như những gì dì miêu tả vậy?"
Chu Uẩn: "..."
Cô cũng đâu ngờ cái tên này lại can đảm đến mức mua cá sống về tự làm thịt cơ chứ!
Nhìn cái đuôi con cá quẫy mạnh suýt chút nữa quật thẳng vào mặt Lâm Mặc Nhiên, Chu Uẩn suýt thì phì cười. Cậu ta mặt mày tối sầm lại, ném con dao xuống thớt cái cạch: "Cháu làm món tôm trước vậy."
Nhưng món tôm cũng chẳng dễ dàng gì hơn. Cái tên thiếu gia không có lấy một chút kiến thức sinh hoạt cơ bản này đã quá đề cao năng lực của bản thân rồi.
Không những đồ đạc, dụng cụ trong bếp thiếu thốn đủ đường, mà đống tôm cậu ta mua về cũng toàn là tôm tươi sống nhảy tanh tách hệt như con cá lúc nãy.
Cầm con tôm giãy giụa trên tay, Lâm Mặc Nhiên sởn hết cả gai ốc. Vừa mới đưa tay định cấu bỏ phần đầu, con tôm bỗng bật cong người thoát khỏi tay cậu. Lâm Mặc Nhiên giật bắn mình, hét toáng lên, tay hất văng con tôm vào bồn rửa bát: "Mẹ kiếp, giật cả mình."
Chu Uẩn dở khóc dở cười, đưa tay ôm trán: "Thôi dẹp đi, hay là để hôm đó tôi nấu xong rồi cậu sang lấy nhé."
"Mượn hoa hiến Phật thì còn gọi gì là thành ý nữa," Lâm Mặc Nhiên cự tuyệt, "Hôm nào dì rảnh, cháu qua chỗ dì để dì kèm cháu nấu."
Chưa đợi Chu Uẩn trả lời, cậu ta lại giở cái giọng dỗi hờn: "Nếu dì bận thì thôi, cháu cũng chẳng thiết tha học nữa đâu."
Chu Uẩn đảo mắt: "Cái bệnh cứng miệng của cậu xem ra khó mà sửa được rồi."
Cô lướt nhìn lịch trình, hôm nay chắc chắn là không được rồi, ngày mai cô lại có hẹn cùng Tống Thời Cẩn về thăm bà ngoại anh ấy.
"Ngày mốt đi, tôi sẽ đi mua sẵn nguyên liệu luôn."
Khóe môi Lâm Mặc Nhiên khẽ nhếch lên thành một nụ cười đắc ý: "Vậy hẹn ngày mốt gặp nhé."
---
Chỉnh sửa xong video và đăng lên mạng, Chu Uẩn lấy hai miếng thịt gà sấy khô thưởng cho Molly, sau đó một người một chó bắt đầu trò chơi kéo co.
Molly ngoạm lấy con gấu bông hình chuột túi thả bộp xuống cạnh chân Chu Uẩn. Đợi đến lúc cô vừa cúi xuống nhặt, nó lập tức đớp lấy một đầu món đồ chơi, dùng hết sức bình sinh kéo giật lại phía sau.
Chu Uẩn bị bất ngờ, mất đà ngã ngửa ra tấm thảm. Molly tưởng mình vừa gây họa, lập tức nhả đồ chơi ra, cụp tai lấm lét nhìn cô.
"Không sao đâu," Chu Uẩn mỉm cười xoa xoa cái đầu to bự của nó, "Tụi mình ngồi chơi trên thảm cũng được mà."
Hai cái tai đang cụp xuống của Molly lập tức vểnh lên.
Với nguồn năng lượng dồi dào, Molly cứ thế đùa giỡn không biết mệt. Cả buổi trời, đến lúc Chu Uẩn đã thấm mệt thì nó vẫn còn hăng hái lắm.
Đang định đi lấy cái xương gặm cho nó tự chơi một mình, Chu Uẩn bỗng thấy Molly chạy lon ton ra cửa, ghé sát mũi vào khe hở hít hít ngửi ngửi.
Cô cứ tưởng Tống Thời Cẩn đã về, nhưng ngặt nỗi anh biết mật mã cửa nhà cô mà. Đợi một lúc lâu chẳng thấy ai bước vào, ngược lại, Molly bắt đầu vẫy đuôi tít thò lò, lùi lại mấy bước như muốn nhắc cô mở cửa.
Chu Uẩn đành phải bước ra xem thử.
Tống Sở Nhân sau một ngày dài làm việc bận rộn sấp mặt, lúc rảnh rỗi mở điện thoại ra xem bức ảnh Tống Thời Cẩn gửi tới, cô nàng suýt chút nữa hoa mắt chóng mặt.
Phản ứng đầu tiên lóe lên trong đầu cô là: Chắc chắn là giấy tờ giả!
Nhưng bản thân cô cũng là người có gia đình, tờ giấy chứng nhận kết hôn này là thật hay giả lẽ nào cô lại nhìn không ra?
Tống Sở Nhân tức anh ách, cố kìm nén cơn giận gọi điện cho Tống Thời Cẩn, nhưng lúc đó anh lại đang bận họp.
Nhịn đi nhịn lại cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, cô quyết định lao thẳng đến tận nơi để ba mặt một lời.
Vừa mở cửa ra, thấy người đứng ngoài là Tống Sở Nhân, Chu Uẩn vội vã mời cô vào nhà.
Molly lách qua khe cửa, vui sướng chồm lên người Tống Sở Nhân mừng rỡ.
"Chị Sở Nhân," Chu Uẩn chỉ tay sang cửa nhà Tống Thời Cẩn, "Hôm nay anh ấy có cuộc họp trên trường, vẫn chưa về ạ. Chị cứ vào nhà em ngồi nghỉ một lát nhé."
Thấy cả con chó Molly cũng lù lù chui ra từ nhà Chu Uẩn, Tống Sở Nhân còn gì không hiểu nữa. Cô tối sầm mặt mũi, lẳng lặng theo chân Chu Uẩn vào nhà.
Chu Uẩn lúi húi rót cho cô một ly nước lọc. Tống Sở Nhân lúc này nào còn tâm trí đâu mà uống, vội vàng kéo tay Chu Uẩn ngồi xuống cạnh mình, gặng hỏi: "Em nói thật cho chị nghe xem nào, sao hai đứa lại kết hôn vội vã như vậy? Có phải nó lừa gạt em cái gì không?"
Mặc dù hiểu rõ tính cách của cậu em trai mình, biết nó không phải loại người như vậy. Thế nhưng cái chuyện "đánh úp" bằng giấy chứng nhận kết hôn thế này thì cô quả thực cạn lời, không biết lấy lý do gì để bào chữa cho nó.
Đặc biệt là khi đối diện với cái dáng vẻ ngoan ngoãn, hiền lành, dễ bị bắt nạt của Chu Uẩn.
Nếu thực sự là thằng em cô dùng lời đường mật lừa gạt con gái nhà người ta đi đăng ký kết hôn, thì hôm nay cô nhất định phải thay trời hành đạo, đại nghĩa diệt thân mới được!
Chu Uẩn gãi gãi đầu, cười gượng gạo: "Dạ không có đâu chị, anh ấy không lừa em gì đâu."
Thì cũng đúng, thằng nhóc đó lắm lúc ăn nói thẳng thắn đến mức cục súc cơ mà.
Nhưng Tống Sở Nhân vẫn không sao hiểu nổi: "Thế tại sao lại vội vã đăng ký kết hôn như vậy? Chị gái em đã biết chuyện này chưa?"
Chu Uẩn gật đầu cái rụp. Nhìn nét mặt méo xệch của Tống Sở Nhân, cô cũng đoán được phần nào những suy nghĩ hỗn độn trong đầu cô ấy, bèn nhanh nhảu giải thích: "Thật ra chuyện kết hôn là do em chủ động đề nghị trước. Anh ấy cũng đã cho em thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng, nhưng em thấy mọi chuyện đều rất ổn thỏa."
Cô len lén nhìn Tống Sở Nhân, nhỏ giọng nói thêm: "Nên hôm nay bọn em quyết định đi đăng ký luôn ạ."
Tống Sở Nhân cầm ly nước uống một ngụm to, nuốt khan một cái rồi im lặng hồi lâu.
Sự đã rồi, ván đã đóng thuyền, cô cũng chẳng muốn bới móc làm khó cậu em trai mình thêm nữa. Cô đành dịu giọng trò chuyện, hỏi han Chu Uẩn. Cũng may là nhìn biểu cảm e ấp, ngượng ngùng của cô khi nhắc đến Tống Thời Cẩn, có thể thấy tình cảm giữa hai người tiến triển khá tốt đẹp.
Nhưng tâm trạng thả lỏng của cô chỉ duy trì được cho đến khi Tống Thời Cẩn vác mặt về.
Tối qua Tống Thời Cẩn quên không sạc pin điện thoại, lúc họp xong thì máy đã sập nguồn. Sợ để Chu Uẩn phải đợi lâu, anh khéo léo từ chối lời rủ rê đi ăn uống của đồng nghiệp để tranh thủ chạy về.
Nhớ ra ở gần trường có một tiệm bán bánh đậu xanh cực kỳ ngon, anh còn cất công vòng qua mua một ít mang về cho cô.
Cứ đinh ninh người ra mở cửa chào đón mình sẽ là Chu Uẩn, nào ngờ đập vào mắt anh lại là bà chị gái Tống Sở Nhân đang ngồi chễm chệ trên ghế sofa, trừng mắt lườm anh sắc lẹm.
Đảo mắt một vòng không thấy bóng dáng Chu Uẩn đâu, anh nhíu mày: "Chị đến đây làm gì?"
Tống Sở Nhân hít sâu một hơi, quyết định bơ anh đi.
Lúc này, Chu Uẩn bưng đĩa trái cây gọt sẵn từ trong bếp đi ra, nhìn thấy anh liền cong mắt cười: "Anh về rồi à."
Đúng là cái khung cảnh gia đình đầm ấm mà anh hằng mơ ước, chỉ tiếc là có thêm kỳ đà cản mũi là bà chị Tống Sở Nhân chình ình ở đó.
Tống Thời Cẩn ậm ừ đáp lời, đi rửa tay rồi bước lại gần, đưa túi bánh đậu xanh cho cô: "Anh sang nhà nói chuyện với chị ấy một lát rồi về ngay nhé."
Thấy Chu Uẩn ngoan ngoãn gật đầu, anh lại nói thêm: "Tối nay để anh nấu cơm cho."
Anh cùng Tống Sở Nhân đi sang căn hộ đối diện.
Vừa bước vào cửa, Tống Sở Nhân đã lườm anh một cái cháy máy: "Rốt cuộc chuyện giữa mày và Chu Uẩn là thế nào hả? Sao tự dưng đùng một cái lôi nhau đi đăng ký kết hôn vội vã thế? Mày bảo tao sau này còn mặt mũi nào mà nhìn mặt Giai Hân nữa đây?"
"Chuyện này em sẽ tự mình nói chuyện với chị Giai Hân."
Tống Sở Nhân buông tiếng thở dài bất lực: "Chuyện đâu có đơn giản như vậy. Cho dù việc kết hôn là do Chu Uẩn chủ động khơi mào, thì từ bao giờ mày lại trở thành một kẻ hành động thiếu suy nghĩ, bất chấp hậu quả như thế hả? Tống Thời Cẩn, đừng nói với tao là đến chút lý trí cơ bản nhất mày cũng không có đấy nhé!"
Lý trí ư?
Nét mặt Tống Thời Cẩn vẫn lạnh tanh, không hề bộc lộ chút cảm xúc.
Quả thực, những lời Tống Sở Nhân nói không hề sai. Từ nhỏ đến lớn, trong con mắt của bố mẹ, thầy cô, bạn bè hay đồng nghiệp, "lý trí", "cứng nhắc" và "tẻ nhạt" luôn là những từ ngữ được dùng để miêu tả về Tống Thời Cẩn.
"Làm việc theo đúng nguyên tắc" chính là phương châm sống của anh.
Tống Thời Cẩn đã tự mình vẽ ra một khuôn khổ, một lộ trình rõ ràng cho cuộc đời mình, và luôn tuân thủ nó một cách nghiêm ngặt, chưa từng đi chệch quỹ đạo lấy nửa bước.
Vậy mà giờ đây, "ngôi nhà cũ" rêu phong trong lòng anh đã bắt lửa, ngọn lửa tình yêu bùng cháy dữ dội, thiêu rụi toàn bộ những quy tắc, những khuôn khổ cứng nhắc ấy thành tro bụi.
Những lời trách móc của Tống Sở Nhân hoàn toàn có lý, nhưng Tống Thời Cẩn tuyệt nhiên không hề hối hận.
Bởi lẽ, nếu thực sự giữ được cái đầu lạnh và sự lý trí tuyệt đối ấy, thì có lẽ bây giờ, anh và Chu Uẩn vẫn chỉ là hai kẻ hàng xóm đối diện xa lạ.
Anh sẽ không bao giờ được nhìn thấy ánh mắt e ấp, thẹn thùng của cô khi hướng về mình, cũng chẳng thể nào có được những cái ôm siết chặt ấm áp từ cô. Anh sẽ chẳng có cơ hội trở thành "người hướng dẫn" cô trong những nụ hôn vụng về, và cũng không thể tận hưởng cái cảm giác cô đang dần dựa dẫm, ỷ lại vào mình một cách vô thức.
Chỉ cần nghĩ đến viễn cảnh đó thôi, anh đã thấy lòng mình đau nhói, không thể nào chấp nhận nổi.
Anh lặng lẽ đưa mắt nhìn Tống Sở Nhân, không nói một lời phản bác.
Bản thân anh cũng tự hiểu rõ, hành động lần này của mình quả thực có phần hoang đường và bốc đồng đến mức khó tin.
Thôi bỏ đi, chuyện đã đến nước này rồi, Tống Sở Nhân có chửi bới, mắng mỏ cậu em trai cứng đầu này thì cũng ích gì đâu.
Cô sa sầm mặt mũi cảnh cáo: "Mày đừng có thấy Chu Uẩn hiền lành, dễ bắt nạt mà ức hiếp con bé đấy nhé. Không cần đến Chu Giai Hân đâu, tao mà biết được thì tao cũng xé xác mày ra."
Mặc dù điều đó chẳng bao giờ có thể xảy ra, nhưng Tống Thời Cẩn vẫn ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi."
Anh xoay người, thong thả gom mấy túi đồ ăn vặt của Molly lại, chuẩn bị mang sang nhà Chu Uẩn, tiện thể buông lời đuổi khách không hề vòng vo: "Chị giáo huấn xong chưa?"
Xong rồi thì đi giùm cho nước nó trong, anh còn đang nóng lòng muốn sang phòng đối diện đây này.
Tống Sở Nhân tức muốn hộc máu, chỉ hận không thể tung cước đá cho thằng em trời đánh một phát, nhưng cuối cùng đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Cô quá hiểu tính nết của cậu em trai này. Nó luôn biết mình đang làm gì và cần phải làm gì, nên cô cũng chẳng buồn phí lời thêm nữa.
Trong đầu cô bây giờ chỉ rối bời một câu hỏi: Lát nữa phải giải thích, ăn nói thế nào với Chu Giai Hân đây.
Tranh thủ lúc anh chuẩn bị ra cửa, cô nói với theo: "Mày đừng có kéo dài thời gian nữa. Tuy nói là em gái, nhưng Giai Hân cưng chiều Chu Uẩn chẳng khác gì con gái ruột đâu. Thử đặt địa vị tao mà có một đứa em gái được nâng như trứng, hứng như hoa, bỗng dưng đùng một cái giấu giếm đi đăng ký kết hôn với người ta, chắc tao cũng tức hộc máu mất."
Tống Thời Cẩn điềm đạm đáp: "Em hiểu."
"Mày thì hiểu cái thá gì," Tống Sở Nhân vẫn không thôi càu nhàu, "Không được, tao thấy chột dạ quá. Phải đi mua ngay cái túi xách hôm bữa Giai Hân thích để mang đến tạ lỗi mới được."
Tống Thời Cẩn gật đầu cái rụp: "Em chuyển khoản cho chị."
"Thôi dẹp đi."
Nói rồi, Tống Sở Nhân tất tả xách túi rời đi như một cơn lốc.
Bà chị vừa khuất bóng, Tống Thời Cẩn lập tức quay gót sang nhà đối diện.
Chu Uẩn đang nhẩn nha ăn miếng bánh đậu xanh.
Thấy anh bước vào, cô vội vàng đứng dậy hỏi: "Chị Sở Nhân về rồi hả anh?"
"Ừ."
"Ơ, sao chị ấy về sớm thế, em còn định giữ chị ấy lại ăn bữa cơm tối mà?"
Tống Thời Cẩn đặt túi đồ ăn vặt của Molly lên kệ, tiện tay đón lấy miếng bánh đậu xanh từ tay Chu Uẩn cắn một miếng, thản nhiên đáp: "Không cần đâu, chị ấy đang... chán ăn."
Anh xoắn tay áo vào bếp chuẩn bị bữa tối, Chu Uẩn cứ lẽo đẽo theo sau như cái đuôi nhỏ, vẻ mặt đầy trăn trở: "Hồi nãy chị Sở Nhân có mắng anh không?"
Tống Thời Cẩn thong thả thắt chiếc tạp dề hoa nhí màu xanh lơ lên người: "Không có."
Anh liếc nhìn nét mặt tư lự của cô, khẽ hỏi: "Em lo chị Giai Hân sẽ nổi giận sao?"
"Dạ không." Chu Uẩn lắc đầu. Mặc dù khó mà diễn tả rõ ràng, nhưng trong sâu thẳm tiềm thức, cô linh cảm rằng chị Giai Hân sẽ không thực sự nổi trận lôi đình đâu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

