Mông Giai Nguyệt bưng cân nấm tuyết vào trong nhà, Diêu Côn ngẩng đầu lên sau bàn án, nở nụ cười với bà.
“Chàng ho rồi đấy, uống ít canh đi.” Mông Giai Nguyệt đặt khay lên trên bàn, Diêu Côn vội gạt hồ sơ ra, cho bà chỗ để đặt.
“Đúng là vẫn như thường.” Mông Giai Nguyệt dọn dẹp mặt bàn cho Diêu Côn, sau đó cũng ngồi xuống.
Diêu Côn nắm tay bà: “Nên nàng chớ lo gì cả, tối qua nàng cũng không ngủ yên đâu đấy. Hoắc tiên sinh sẽ bình an vô sự. Nhiều nha sai và vệ binh đến thế, ngoài phủ có canh phòng mà ngoài viện cũng được canh giữ, cộng thêm tuần vệ nơi nơi, không một ai ở nhầm đội, đồng thời cũng không được phép rời khỏi đội, cho dù có người trà trộn vào đội ngũ hộ vệ thì cũng không thể hành sự được. Theo dõi chặt chẽ, tuyệt đối sẽ không xảy ra bất trắc gì, nàng cứ yên tâm đi.”
Mông Giai Nguyệt gật đầu, bà đã thử tự đi qua, đưa một bát canh thôi mà cũng phải dưới cái nhìn chằm chằm vội vã của rất nhiều ánh mắt thì mới có thể đưa đến ngoài nhà Hoắc Minh Thiện được. Quả thật không thể có người nào có thể tránh tai mắt mà xông vào phòng Hoắc Minh Thiện được. Có điều bà vốn không lo lắng điều này. Bà phải tìm cơ hội nói ra. Cân nhắc một hồi, bà hỏi: “Nghe nói trong kinh có thánh chỉ truyền xuống?”
“Đúng thế. Thái úy Lương đại nhân Lương Đức Hạo đảm nhiệm tuần tra sứ, đang trên đường đến quận Mậu. Bình Nam chúng ta cũng nằm trong phạm vi tuần sát.” Diêu Côn giải thích sơ qua một phen, nói lần tuần sát này chủ yếu là nhắm vào Sử Bình Thanh, dù sao cũng do quận Mậu gây họa, triều đình phải chỉnh độn cục diện. Nếu khong sẽ không thể nào ăn nói với Đông Lăng và Nam Tần được, bất luận đến cuối có dấy binh phát động chiến tranh hay không, một khi chuyện này truyền đi, các nước sẽ cảm thấy Đại Tiêu rất vô lý.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
