An Nhược Thần không biết. Nhưng trước mặt thái thú đại nhân, Tiền Bùi vô cùng phách lối là thật. Chính nàng cũng tận mắt trông thấy vẻ bất lực và ẫn nhẫn của Diêu Côn và Tiền Thế Tân khi đối mặt với Tiền Bùi. Một người là học trò, một người là con trai. Nếu nói thái thú đại nhân vì giữ lễ thầy trò mà cung kính nhẫn nhịn, nhưng Tiền Bùi thất cách thất đức, đã sớm mất đi tư cách để được người đời tôn kính rồi, huống hồ giờ đây Diêu Côn là thái thú, cũng không còn là tiểu quan nữa.
An Nhược Thần cảm thấy tính toán trước đây của mình sai rồi. E là chuyện này còn phức tạp hơn nàng nghĩ nhiều.
An Nhược Thần cấp tốc chạy về lầu Tử Vân, định đến tổng doanh trại báo tin này với Long Đại, xem hắn có phán đoán gì không. Chủ trưởng sứ nghe thấy nàng muốn đến doanh trại thì lại nói: “Hôm nay Hoắc tiên sinh đến Trung Lan, Long tướng quân đã đến sông Tứ Hạ rồi, để phòng đầu này đón khách, đầu kia dấy binh. Nếu cô nương có chuyện khẩn cấp thì phải đến trại lính sông Tứ Hạ mới có thể gặp tướng quân được.”
An Nhược Thần ngẩn người, sông Tứ Hạ cách đây khá xa, nàng qua lại một chuyến thì Hoắc Minh Thiện cũng đã rời khỏi thành Trung Lan rồi. Mà căn bản mấy ngày nay mới là mấu chốt. Nhìn nghi lễ này của thái thú đại nhân và chúng quan viên, cùng với việc Tưởng Tùng đích thân dẫn binh hộ vệ là nàng đủ biết tầm quan trọng của Hoắc Minh Thiện rồi.
Nhưng nàng cũng biết trong quân và nha môn có gian tế, giờ nàng lại biết trong quan hệ của thái thú và Tiền Bùi có thể có ẩn tình khác. Mà nếu Tiền Bùi về phe mật thám, liệu Tiền Thế Tân có biết không? Những quan viên khác trong nha môn thì sao? Những thương nhân lớn nhỏ trong thành thường qua lại với Tiền Bùi thì thế nào?
An Nhược Thần quyết định không đi. Nếu mấy ngày nay đã là then chốt, lại nước xa không cứu được lửa gần, vậy thì nàng phải ở lại để theo dõi.
Chu trưởng sử thấy dáng vẻ đó của An Nhược Thần, tưởng nàng lo lắng quân tình, bèn vội an ủi: “Cô nương yên tâm đi, Hoắc tiên sinh đại diện cho Nam Tần đến nghị hòa. Tướng quân đến sông Tứ Hạ chẳng qua là đề phòng có kẻ cho rằng lúc này Đại Tiêu ta thả lỏng cảnh giác mà nhân cơ hội làm loạn thôi. Giải hòa phải giải, nhưng cũng cần quân uy trấn giữ biên ải. Hơn nữa trong thành còn có Tưởng tướng quân mà. Những chuyện như Lưu Tắc hay Lý trưởng sử của trước đây sẽ không tái phạm đâu. Mặt trời vừa xuống núi là giới nghiêm cả thành, vệ binh nha sai đi tuần, một trăm vệ binh cộng thêm nha sai bổ đầu ở nha phủ, nhiều người như thế, coi như bao vây ba tầng trong ngoài ở phòng của Hoắc tiên sinh, đến con ruồi cũng chẳng lọt chứ nói gì mật thám thích khách.”
An Nhược Thần nói: “Đại nhân nói có lý. Đề phòng chu toàn đến thế, nhất định sẽ không có tai vạ gì. Có điều tướng quân đã đến sông Tứ Hạ rồi, cũng không biết ngài ấy có thiếu gì không. Tiết lạnh mà xuân là lúc lạnh nhất, ta vẫn nên viết phong thư gửi tướng quân, để ngài ấy khỏi cho rằng ta không quan tâm ngài ấy.”
An Nhược Thần quay về phòng viết thư, trong thư nói những lời đầy quan tâm gì mà đề phòng tiết lạnh mùa xuân nên mặc thêm áo, chính là những lời vừa nói với Chu trưởng sử đó, còn nói hôm nay nàng ra phố xem náo nhiệt, sứ thần vào thành rất rầm rộ. Trong thành có thái thú chủ sự, ngoài thành có tướng quân canh phòng, dù thời cục không tốt, nhưng nàng cảm thấy khá yên tâm. Thế lực của Giải tiên sinh ở trong thành Trung Lan đã tan rã, nàng cho rằng trong chuyện này có một phần công lao của mình, nhưng tướng quân lại chưa từng tán dương nàng. Dĩ nhiên nàng không để ý đến chuyện này, nay trên phố náo nhiệt như Tết, chợt nhớ từ sau khi đính hôn với Tiền Bùi, vẫn luôn sống trong nơm nớp lo sợ. Trước đây từng nghĩ, trong thành ngoài thành Đại Tiêu Nam Tần, tất cả đều là mạng lưới thế lực của Tiền Bùi, cả đời này của nàng sẽ như con chim trong lồng, bị nhốt trong trạch viện của hắn sống không bằng chết. Không ngờ sau này lại có cơ hội trốn thoát. Giờ đây hôn sự với tướng quân đã có thái thú phu nhân giúp đỡ lo liệu, xin tướng quân yên tâm, cũng xin tướng quân chăm sóc kỹ bản thân.
An Nhược Thần viết xong, lại tỉ mỉ nhìn lần nữa, xác nhận không có gì sai sót, chỉ hy vọng tướng quân có thể nhận ra ám chỉ của nàng. Nàng giao thư cho Chu trưởng sử, Chu trưởng sử nói sẽ giao thư này cùng công vụ báo hàm cho dịch binh đưa đến tận tay tướng quân.
An Nhược Thần cám ơn. Sau đó nàng đi tìm thái thú phu nhân Mông Giai Nguyệt.
Mông Giai Nguyệt đang kiểm tra xem các khâu đón khách dạ tiệc có được chuẩn bị thỏa đáng hay không. An Nhược Thần ngại ngùng mất tự nhiên nói không phải mình đến để thêm phiền, chẳng qua là trước nay không có nhiều kiến thức, không có cơ hội nhìn những cảnh yến tiệc quan viên quan trọng như thế, lo rằng sau này theo tướng quân hồi kinh sẽ làm tướng quân mất mặt. Nên mới muốn nhân cơ hội này, đến học tập phu nhân chút ít.
Đương nhiên Mông Giai Nguyệt chẳng ngại gì, dẫn An Nhược Thần theo xếp đặt từ trong ra ngoài, còn giảng giải kỹ càng các phép tắc nên có của quan yến với nàng. Nhắc đến khách yến Hoắc Minh Thiện của tối nay, An Nhược Thần rất tự nhiên hỏi: “Nghe nói mười bảy năm trước Đại Tiêu và Nam Tần đàm phán, cũng chính là vị Hoắc tiên sinh này làm sứ thần.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
