An Nhược Thần và Long Đại đưa mắt nhìn nhau, cả hai đều không nói gì.
Rồi sau đó An Nhược Thần nở nụ cười lấy lòng với Long Đại, Long Đại nhướn cao chân mày. Tiếp theo liền thấy An Nhược Thần đứng lên. Nàng đi ra cửa xe, không nói hai lời nhảy chồm vào lòng Long Đại.
Tư thế kia tuyệt đối không thể gọi là thanh nhã được, chẳng những không đẹp mắt mà còn không an toàn nữa. Nếu không ai đỡ nàng thì chắc chắn nàng sẽ ngã xuống đất miệng lúng búng bùn.
Đỡ nàng? Hay để nàng ngã đây?
Long Đại còn chưa nghĩ kịp thì tay đã vươn ra. Hắn bước lên một bước, duỗi tay ra ôm cô vào lòng.
Đúng là vừa bực mình vừa buồn cười.
"An quản sự." Trong giọng của Long đại tướng quân ngập tràn bất lực.
"Nếu tướng quân thấy làm thế này không thích đáng thì cứ buông tay để em ngã đi." An Nhược Thần tự đắc nói, "Cứ nói là không nỡ nhìn em trượt chân ngã nên mới đỡ em, nhưng dù sao thì cũng là nam nữ thụ thụ bất thân, vẫn nên giữ khoảng cách."
"Vâng vâng." An Nhược Thần đi theo hắn, suy nghĩ chẳng lẽ tướng quân nể mặt nàng, tìm một nơi không người để giáo huấn nàng tiếp sao? Dù sao nàng cũng không dám nhìn biểu cảm của người xung quanh, nàng cũng là cô nương có da mặt đấy. Đang nghĩ lung tung thì thấy Long Đại vẫy tay phải còn xoay cổ tay, An Nhược Thần không biết có chuyện gì, nhìn đăm đăm bàn tay kia nghĩ ngợi, nhưng Long Đại lại đột nhiên xoay người trợn mắt nhìn nàng.
Cái trợn này có nghĩa gì? An Nhược Thần thấy mình rất vô tội.
Kết quả Long Đại lại nói: "Không hề có chút nhãn lực nào, chỉ như vậy mà muốn bức hôn sao?"
"Ồ ồ." An Nhược Thần hiểu ra. Vội vàng nhét tay minh vào tay Long Đại. Long Đại nắm lấy, lúc này mới tiếp tục đi về phía trước. An Nhược Thần giải thích: "Tướng quân, do em chưa từng bức hôn bao giờ mà."
"Hừ." Long Đại đáp nàng bằng âm mũi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
