An Nhược Thần lại nói: "Lý trưởng sử khá cẩn thận, đi giữa đám đông vẫn phát hiện có người theo dõi sau lưng, nếu là sáng sớm không có ai mà lại bị người ta thấy rõ mặt mũi, vậy tại sao y lại không phát hiện ra có người đang nhìn mình? Hơn nữa Giang Mãn có nói, vì nhận ra Lý trưởng sử nên mới không để ý, cứ tưởng là phía quân đội đang điều tra án, nhưng sau đó ngẫm nghĩ vẫn nên báo lên thì hơn. Mới đầu đã là không để ý, nếu không đi lên chào hỏi thì cũng sẽ không bỏ trốn. Vậy làm sao Lý trưởng sử lại không thấy được hắn." An Nhược Thần dừng lại: "Tướng quân, nghi ngờ trước đó của huynh là chính xác, trong vụ án này còn có chỗ kỳ lạ, chúng ta có thể bắt đầu điều tra lại từ chỗ nha sai. Nếu thật sự hắn ta nói dối ngụy tạo chứng cứ, như vậy cho thấy người sai khiến hắn chính là mật thám."
Long Đại nhìn nàng mấy lượt, bất chợt thở dài: "Từ sớm ta đã cảm thấy, nếu cô là thân nam nhi thì tốt biết bao, bồi dưỡng tốt thì ắt hẳn sẽ là mưu sĩ giỏi. Rồi sau đó lại nghĩ, cô thân là con gái cũng rất tốt..."
Long Đại còn chưa dứt lời thì An Nhược Thần đã sốt ruột, nàng ngẩng đầu ưỡn ngực nói: "Tướng quân, bất kể là một hán tử hay là một cô nương, chỉ cần có lòng son dạ sắt thì cũng có thể đầu đội trời chân đạp đất."
Long Đại bị nàng chặn họng, câu tiếp theo không cách nào nói ra được. Hắn phất tay, tức giận đuổi An quản sự "đầu đội trời chân đạp đất" nhà hắn đi về.
Quay về phòng, An Nhược Thần ngồi trước gương cả buổi, rất không cam lòng: "Có xấu như thế sao?!"
Lục rương tìm y phục, chọn bộ đồ tươi sáng xinh xắn. Lại mở hộc tủ ra, cũng có vài món đồ trang sức. Nằm dài trên giường ngủ, bên tai còn vang vọng lời của tướng quân: "Quả thực là ngại nhìn."
"Đi cho Chiến Cổ ăn sáng."
Xuân Hiểu: "..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

