An Nhược Hi ngồi trên ghế mà lòng run rẩy, sợ Tiền Bùi để ý đến mình. Nhưng càng sợ điều gì thì điều ấy lại đến. Tiền Bùi không chỉ để ý đến nàng mà còn tán dương nàng, lại hỏi chuyện hôn sự của nàng nữa. Không những hỏi, mà còn nhiệt tình nói mình sẽ lưu ý xem có nhà nào thích hợp không.
Đũa An Nhược Hi suýt nữa rơi xuống đất. Vị Tiền lão gia này còn vồn vã hôn sự của nàng hơn cả cha ruột, nếu nói không có ý định quỷ quái gì thì nhất định nàng sẽ không tin.
Tiền Bùi hỏi hôn sự xong, An Nhược Hi chắc mẩm sau đó sẽ hỏi tình hình qua lại gần đây giữa nàng với đại tỷ. Quả nhiên Tiền Bùi liền hỏi một câu không biết dạo này đại cô nương thế nào rồi?
An Nhược Hi trợn mắt nhìn bát trước mặt, ăn chẳng ngon tí nào.
Chỉ nghe Tiền Bùi nói nhị cô nương và đại cô nương liên thủ bắt giặc, truyền thành giai thoại, đây đúng là chuyện tốt. An phủ sinh ra hai nữ nhi giỏi, vẫn là An lão gia có cách dạy dỗ. Nay thấy vết thương ở chân nhị cô nương đã chẳng hề gì, trái lại có thể tiếp tục lui tới với đại cô nương.
An Nhược Hi không biết Tiền Bùi lớn tuổi hay thế nào mà lúc nào cũng lải nhải một chuyện như thế. Nhưng cũng không thấy rốt cuộc lão muốn làm gì. Lần nào cũng đem hôn sự ra dọa nàng, lần nào cũng đều yêu cầu nàng đi gặp đại tỷ một lần.
Sau đó thì sao?
An Nhược Hi nhớ lại An Nhược Thần nói: Muội để lão thấy mình đang sợ, ắt lão sẽ nắm chắc muội.
An Nhược Hi đang đờ đẫn thì bị Đàm Thị âm thầm đá vào chân, An Nhược Hi giật mình bừng tỉnh, vội cười đáp vâng với Tiền Bùi, nàng sẽ tiếp tục hư tình giả ý với đại tỷ, liên lạc giao tâm với đại tỷ nhiều hơn nữa.
Một bữa cơm ăn thật khổ sở, cuối cùng An Chi Phủ muốn cùng Tiền Bùi nghe nhạc bàn bạc chuyện làm ăn, An Nhược Hi vội cáo lui.
Đi ra khỏi sảnh viện thì thở phào nhẹ nhõm, mới bước đi vài bước khoan thai thì nghe thấy có người gọi. Ngoái đầu lại nhìn, thì ra là tứ di nương Đoàn Thị.
"Nhị cô nương có rảnh thì lại chỗ ta uống trà cho tiêu cơm đi." Đoàn Thị nói thế.
An Nhược Hi bèn đi.
Đoàn Thị đưa An Nhược Hi vào phòng, tự mình rót trà nóng cho An Nhược Hi, lại để a hoàn đem điểm tâm lên. Thái đồ hòa nhã, giọng thân thiết, lại khen a hoàn của An Nhược Hi mấy câu, tặng nàng ta điểm tâm trái cây để nàng ta ra ngoài chơi với a hoàn của mình.
Chúng người hầu vui mừng, cười nói nhẹ nhàng, nhất thời An Nhược Hi có ảo giác gia trạch hòa thuận.
Đợi đến lúc trong phòng chỉ còn lại bà ta và An Nhược Hi, Đoàn Thị cười dịu dàng chuyện trò mấy câu trong nhà, sau đó hỏi An Nhược Hi hôm đó làm sao mà lại đến Lưu phủ dò án với An Nhược Thần?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)