An Nhược Thần không để ý đến biểu cảm của Long Đại, ngón tay gãi mặt bàn đầy ảo não: "Đám côn đồ hộ viện kia không có quá nhiều bản lĩnh, tướng quân lấy một địch trăm cũng không thành vấn đề. Thật ra cũng chẳng cần tôi đi trước."
"Hả?" An Nhược Thần ngẩng đầu lên, trên mặt vẫn còn đọng lại tí oán trách.
"Thân là quản sự của nha phủ tướng quân, sao lại không biết cưỡi ngựa! Có hợp lý chút nào không hả?!"
An Nhược Thần há to miệng, đờ đẫn. Bây giờ nói đến chỗ nào thế? Cưỡi ngựa?!
Trách tôi sao?
Lúc này An Nhược Thần mới chầm chậm phát hiện ra tướng quân khá mất hứng. Nét mặt nhàm chán có vẻ vi diệu. Ừm, hình như còn mất tự nhiên nữa?
Tướng quân mất tự nhiên cái gì? An Nhược Thần nghiêm túc nhìn thẳng vào mặt Long Đại.
"Từ ngày mai, cô học cưỡi ngựa đàng hoàng cho ta!" Long Đại rất nghiêm túc.
"Hả?" Nói giở giọng là giở giọng ngay.
"Bây giờ tối rồi, về ngủ đi."
"Hả?" Không phải đang trò chuyện rất tốt sao? Nàng còn có nhiều lời chưa nói mà!
An Nhược Thần ngạc nhiên bị đuổi ra ngoài. Long Đại không cần đá, nhưng cái kiểu vẫy tay chê bai "cô đi nhanh lên đi" đó làm An Nhược Thần bị thương còn nhiều hơn so với đạp một phát.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)