"Ta mời từ chỗ thái thú đại nhân về, nếu Lưu lão bản đồng ý, ta không ngại đi cùng Lưu lão bản một chuyến nữa." Không ai mời nàng ngồi, nhưng An Nhược Thần vẫn tự mình tìm ghế ngồi xuống.
Lưu Tắc trợn mắt nhìn nàng, không nói câu nào.
Mặt Lưu Tắc không cảm xúc.
An Nhược Thần nhìn y, nói: "Lời trước đây ta nói với Từ bà mối, bây giờ nói lại một lần với Lưu lão bản. Ta biết ngươi có liên quan đến mật thám, ngươi đang làm việc cho chúng. Nếu ngươi đồng ý tương trợ tướng quân bắt mật thám về quy án, tướng quân có thể bảo vệ được một mạng của Lưu lão bản."
Lưu Tắc lắc đầu: "Nhất định là cô nương có hiểu lầm rồi."
"Ta có hiểu lầm cũng không sao, ta không giết lão bản. Nhưng nếu Giải tiên sinh có hiểu lầm thì không tốt, hắn sẽ giết ngươi."
Lưu Tắc cười nói: "Ta đã nói cô nương có hiểu lầm mà, ta không quen biết ai là Giải tiên sinh cả."
"Vậy lão bản có biết Lý Tú Nhi không? Nàng ta vẫn chưa chết."
"Ta cũng không quen Lý Tú Nhi nào cả." Lưu Tắc xoa trán, "Mấy ngày qua ta bận giải quyết tang sự của phu nhân, thật tình không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì. Có phải đã có chuyện gì làm An cô nương hiểu lầm hay không?"
"Quả thật ta hiểu lầm quá nhiều." An Nhược Thần nói, "Ví dụ như, ta hiểu lầm rằng tôn phu nhân chưa chết."
Bàn tay xoa trán của Lưu Tắc khựng lại.
"Ví dụ như, ta hiểu lầm rằng tôn phu nhân muốn lột trần tội ác các ngươi làm, ngươi không thể không tạo dựng màn chết giả của nàng ta, tránh Giải tiên sinh ra tay giết thật."
Lưu Tắc buông tay, ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: "An cô nương đừng đùa quá mức."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


