"Nói dối! Làm sao nàng có thể làm con bé bị thương được!" Lưu Tắc hét to.
"Sau khi biết chàng đã làm những chuyện đó, không có gì là ta không nỡ cả." Triệu Giai Hoa lạnh lùng nhìn y, "Triệu công tử từng tới tìm ta, đúng thế phải không? Chàng ấy thoát chết rồi, mà vẫn chưa chết, có phải chàng rất ngạc nhiên đúng không?"
Quả thật Lưu Tắc rất kinh ngạc, y ngây ra như phỗng.
Triệu Giai Hoa tiếp tục nói: "Triệu công tử không biết nội tình, chỉ nghe nói ta đã gả đến thành trung Lan, chàng ấy vẫn chưa từ bỏ ý định, định chất vấn vì sao ta không đợi chàng ấy, thế nên mới tìm đến ta. Chàng ấy đã tìm được Từ bà mối rồi, nghe nói ta sinh được một cô con gái, tính toán ngày tháng, chàng ấy cảm thấy có thể là của mình, cho nên chàng ấy mới để Từ bà mối đưa chàng ấy đến tửu lâu, muốn xem phu quân ta gả là hạng người thế nào, chàng ấy hy vọng có thể đưa ta đi. Rồi chàng giả bộ lương thiện dễ gần không biết chuyện gì, đồng ý dẫn chàng ấy đi gặp ta, sẽ ở trước mặt hỏi xem ta đồng ý không, kết quả chàng lại đưa chàng ấy đến sòng bạc, ngay trước mặt Từ bà mối, để bọn côn đồ giết chết chàng ấy."
Lưu Tắc giật nẩy, "Làm sao nàng biết những điều này."
"Từ bà mối hám của, lột lấy vàng bạc trang sức trên người chàng ấy đi bán. Lúc ta đi dạo tiệm thì thấy được nhẫn và ngọc trụy đeo hông của chàng ấy, sau khinghe ngóng, cuối cùng biết được là Từ bà mối làm. Nên ta mới đi hỏi nàng ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


