Khi Lưu Tắc lại gần thì câu nói tắt ngúm đi, Triệu Giai Hoa đứng dậy đón phu quân, ân cần hỏi tình hình thái thú đại nhân thẩm án, liệu có manh mối hành tung gì của đứa bé không.
An Nhược Thần nhìn Triệu Giai Hoa hoán đổi giữa vẻ mật thám xảo quyệt và hiền thê từ mẫu một cách tự nhiên như thế, thật sự là phục sát đất.
Đôi vợ chồng Lưu Tắc đứng đó thấp giọng thảo luận về vụ án, Tạ Cương cũng đi vào. Hắn nhìn hai vợ chồng này, sau đó đưa mắt hỏi An Nhược Thần.
An Nhược Thần đứng lên, hít sâu một hơi.
Tạ Cương làm như không có chuyện gì xảy ra mà nói: "Thái thú đại nhân cũng đã tra hỏi xong rồi, tạm thời còn chưa có manh mối rõ ràng."
An Nhược Thần khẽ hỏi: "Không biết Tạ đại nhân còn có gì dặn dò?"
Tạ Cương im lặng một hồi. An Nhược Thần đoán có lẽ hắn đang nhĩ có nên tiếp nhận phán đoán của nàng hay không.
"Đi về trước đi." Tạ Cương nói như vậy.
An Nhược Thần không biết lòng mình thấy nhẹ nhòm hay càng căng thẳng nữa. Nàng đi theo Tạ Cương ra ngoài, lúc bước ra ngưỡng cửa thì ngoái đầu lại nhìn, Triệu Giai Hoa mải nhìn Lưu Tắc, còn Lưu Tắc thì như cảm nhận được ánh mắt quna sát, cũng quay đầu nhìn An Nhược Thần.
An Nhược Thần làm lễ với y, Lưu Tắc liền đáp lễ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)