"Con nói đúng." Đàm Thị nói với con gái, "Chuyện này mẹ sẽ xử lý. Không ai được phép bép xép miệng mồm cả. Bà già kia đã không thể ra ngoài được nữa rồi, gần đây lão gia lại cấm tất cả mọi người, cho dù bà ta có nghe được gì thì cũng làm thế nào đưa đến tai con tiện nhân An Nhược Thần kia được? Có lẽ là tìm người giúp thật."
Đàm Thị nói xong, bảo a hoàn gọi quản sự An Bình đến, dặn hắn dẫn người đến phòng chứa củi xem xem bà già kia đã tắt thở chưa, trước xử lý bà ta cho sạch sẽ, kiếm một cỗ xe ngựa âm thầm đưa người đến bãi tha ma ở ngoại ô, đừng để người khác biết được. Rồi lại để An Bình để ý những thứ trong viện phòng lớn, người hầu các viện khác có gần gũi với bà vú hay không, nếu là có thì đuổi đi luôn. Hơn nữa hôm nay lão gia đã dặn không ai được phép bàn tán về chuyện này, ai mà dám nhiều lời một câu, cứ đánh cho chết. Dạy dỗ rõ rồi, tất những người khác sẽ nghe lời.
An Bình thưa vâng, lui xuống đi làm.
Đàm Thị lại cho gọi canh cổng đến, hỏi bọn họ bình thường có ai ra vào gì không, ai nói nhiều nhất với người hầu nội viện, nhất là thường tiếp xúc với bà vú. Đợi đến khi nghe người canh cổng nói xong, trong lòng đã có trù tính. Sau đó bảo người canh cổng canh cho tốt, sau này bất kể ai hỏi đến thì cứ nói tất cả bọn hạ nhân trong viện phòng lớn đã bị đuổi đi rồi, nếu có ai cố ý hỏi thăm bà vú, cứ nói bà ta hồi hương dưỡng lão. Ai hỏi thì ghi nhớ cho kỹ, báo lại cho bà ta biết.
Sáng sớm hôm nay canh cổng đã nghe được bóng gió lão gia giáo huấn, lại thấy đám người hầu ở phòng lớn bị đuổi đi cả, vốn đã hoảng sợ lắm rồi. Nghe Đàm Thị dặn dò thì lật đật tỏ vẻ trung thành, tất nhiên sẽ làm tốt việc, tuyệt đối không nói sai nửa câu.
Sau đó canh cổng lui ra. An Nhược Hi vẫn còn căng thẳng: "Mẹ, chỗ tam di nương ấy, mẹ nhất định cũng phải làm một trận mới được. Không thể để tam muội đi nói bậy khắp nơi được."
Đàm Thị đang suy nghĩ chuyện, nghe An Nhược Hi lải nhải mãi không xong, vô cùng không vui, "Sợ cái gì chứ?! Cả ngày chỉ biết cuống cuồng, không làm được tí việc nào cả. Chuyện này mẹ hiểu rõ rồi, bên phòng ba mà dám nói nhiều một câu, mẹ sẽ dạy dỗ bọn họ như dạy dỗ bà già kia. Còn nữa, không có việc gì con đến phòng chứa củi làm gì, thấy gặp bà già kia làm gì, muốn dò cái gì, tự mình lén la lén lút, lại không có kiên nhẫn, chỉ giỏi gây họa. Con về lại phòng cho mẹ đi. Sau này mà còn dám tự ý nữa, để xem mẹ có chỉnh con không."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

